Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1343032
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3032 lượt.
, Xương Ý và Xương Phó quyết định áp dụng chiến thuật đánh chớp nhoáng, dẫn theo hai trăm tướng sĩ Thần tộc và một vạn dũng sĩ Nhược Thủy lặng lẽ lên đường.
Vùng đất nơi Hiên Viên giao cắt với góc Đông Nam của Thần Nông trập trùng đồi núi, nổi tiếng là hào trời khó mà vượt qua nổi, nhưng Nhược Thủy xưa nay vẫn san sát núi non, trẻ con Nhược Thủy bảy tám tuổi đã thi leo trèo với khỉ vượn trên vách đá.
Một vạn người xé lẻ ra thành mười tổ, náu mình vào thâm sơn cùng cốc, vượt qua những rặng núi chưa ai có thể vượt qua, đột nhập vào Tuân Sơn – nơi đại quân Chúc Dung đóng giữ, hội hợp với hai trăm tướng sĩ Thần tộc cưỡi tọa kỵ tiềm nhập vào trước.
Nhạc Uyên suất lĩnh tướng sĩ Thần tộc đề nghị nghỉ ngơi một lát, nhưng Xương Ý phản đối: “Có thể che giấu được tung tích hai trăm binh sĩ Thần tộc, nhưng muốn giấu tung tích của một vạn binh sĩ Nhược Thủy thì khó lắm, mục đích chúng ta băng đèo vượt suối là muốn tiến đánh bất ngờ, khiến chúng không kịp trở tay kia mà.”
Bất chấp tướng sĩ mệt mỏi vì hành quân suốt ngày đêm, Xương Ý hạ lệnh lập tức tiến quân đánh lén Chúc Dung. Quân Hiên Viên tiến đánh quá đột ngột khiến quân đội Thần Nông chẳng kịp trở tay, trận đánh thu được kết quả mỹ mãn: hơn bốn vạn quân của Chúc Dung không địch lại được một vạn người của Xương Ý, đại quân thua tan tác, chỉ còn chưa đầy một vạn người chạy vào Tuân sơn.
Trong trận đánh du kích đó, hơn hai vạn quân Thần Nông tử trận, còn Nhược Thủy chỉ tổn thất hơn một ngàn người, trong đó là hơn một trăm người đang trên đường vượt núi, không may rớt xuống vách núi. Trận thắng lớn này đã tạo nên một kỳ tích, đến nỗi rất nhiều năm về sau, hễ nhắc đến nam nhi Nhược Thủy, người ta lại nhớ đến chiến thuật đánh du kích đáng sợ của họ. Dân gian còn truyền tụng rằng, núi cao đến đâu, sông sâu chừng nào cũng không ngăn nổi bước chân nam nhi Nhược Thủy.
Tin Hiên Viên đại thắng lập tức lan truyền khắp đại hoang, dân chúng Hiên Viên vui mừng nhảy múa, còn Thiếu Hạo lại rầu rĩ ủ ê. Tuy y chẳng trông mong gì vào Chúc Dung, nhưng cũng không ngờ hắn lại thua dễ dàng đến vậy. Hiện giờ Hoàng Đế hẳn đã giở ngón sở trường ra để công kích Chúc Dung, trước là đè bẹp cái sắc bén của hắn, khiến hắn khiếp sợ, rồi sau đó lại dùng thủ đoạn lung lạc, thi ân dụ hàng, thu nạp hắn vào dưới trướng.
Quả nhiên, đúng như Thiếu Hạo dự liệu, Xương Ý và Xương Phó được lệnh đóng quân dưới Tuân sơn, không tiếp tục tấn công lên nữa. Chúc Dung cũng bí mật gặp gỡ với sứ giả của Hoàng Đế, bàn bạc điều kiện, đồng thời sắp xếp nghi thức đầu hàng.
Từ khi Xương Ý xuất chinh, A Hành vẫn sát sao quan tâm từng chút một, mãi tới lúc nghe nói Chúc Dung đã quyết định đầu hàng, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
Lâu lắm không chơi đùa với Tiểu Yêu, hiện giờ mọi chuyện đã tạm ổn, A Hành bèn dắt Tiểu Yêu tới Kỳ viên du ngoạn. Trên đỉnh núi có suối băng nước lạnh tự nhiên. Tiểu Yêu sợ nóng nên rất thích nghịch ngợm trong suối băng. Như tất cả những đứa trẻ Cao Tân, cô bé từ nhỏ đã dầm mình trong nước mà lớn lên, rất thông thạo thủy tính, cứ liên tục leo lên bờ rồi lại lập tức nhảy ào xuống nước, thả sức vui đùa.
“Mẹ ơi, nước ở đây lạnh quá.” Tiểu Yêu ngoi lên mặt nước, thích thú hét.
A Hành thò tay xuống thử nước, cười nói: “Con sợ nóng như thế thì nên ở Hiên Viên mới phải. Tầm này chắc Hiên Viên sắp đổ tuyết rồi.” Nhớ đến mưa tuyết đầy trời, A Hành lại nghĩ đến những trái dâu lạnh chua chua ngọt ngọt, lòng chợt dậy lên nỗi nhớ quê.
Tiểu Yêu nghe mẹ kể chuyện đắp người tuyết, chơi ném tuyết, vô cùng mê mẩn, nhưng nghĩ đến Chuyên Húc lại thấy bực mình, “Hừ! Con không thèm chơi với Chuyên Húc đâu!” Nói xong ùm một cái, lại ngụp xuống nước, tự chơi một mình.
Liệt Dương đứng trên đầu cành bảo A Hành: “Là tiết trời đã chuyển lạnh. Tuy các người là Thần tộc, nhưng không thể mẫn cảm với thiên địa linh khí bằng thực vật được, cô nhìn kỹ cây cối bên bờ mà xem, tất cả đều không ổn.”
A Hành nói: “Làm sao có thể mãi mãi không đổi suốt bao nhiêu năm được? Thời tiết ngẫu nhiên thay đổi cũng là chuyện thường thôi.”
Liệt Dương khinh khỉnh hừ mũi: “Chẳng nhẽ ta không phân biệt được bình thường và khác thường sao? Nói cho cô biết, là địa khí không bình thường đó!”
A Tệ đang dùng cả tứ chi vọc nước, cái đuôi phe phẩy đập lên mặt nước, tỏ ý đồng tình với Liệt Dương.
Chẳng hiểu sao, trước những trận thiên kiếp như động đất són