Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Từng Thề Ước

Từng Thề Ước

Tác giả: Đồng Hoa

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342872

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2872 lượt.

hồn phi phách tán, nghe như sét đánh ngang tai. Thiếu Hạo lo lắng nhìn A Hành, y vốn chỉ định phá hủy uy tín của Xi Vưu trước mặt đám thuộc hạ thân tín, nên mới dàn cảnh để bọn Phong Bá phát hiện ra tư tình giữa Xi Vưu và A Hành, nào ngờ Ứng Long lại lù lù xuất hiện, thành ra A Hành cũng bị kéo xuống bùn. Hiện giờ chỉ cần xử lý không ổn thỏa thì tướng sĩ Hiên Viên chẳng những không phục A Hành mà có lẽ còn khinh miệt chửi rủa nàng nữa.
Xi Vưu phá lên cười sảng khoái, không hề che giấu niềm hân hoan đắc ý toát lên từ tận đáy lòng.
Tất cả mọi người đều ngây ra nhìn hắn cười ha hả, một hồi lâu sau, Xi Vưu mới ngưng cười, nhưng vẫn âu yếm nhìn A Hành, vẻ dịu dàng lộ hẳn ra mặt. Võng lắp bắp lên tiếng: “Đại tướng quân, ngài, ngài không phải lòng ả yêu nữ Hiên Viên này đấy chứ?”
Xi Vưu đang lúc vui vẻ, bèn nháy mắt cười đáp: “Không phải lòng nàng, lẽ nào lại phải lòng ngươi?”
Võng và Lượng sắp khóc rống lên: “Nhưng ả đó là xấu xa, lẳng lơ buông thả, rõ ràng đã gả cho Thiếu Hạo, còn quyến rũ Đại tướng quân; hơn nữa lại tàn độc hiếu sát, nghe đồn ả đã chính tay đã đâm chết ca ca mình, mấy tháng nay, tướng sĩ của ta chết trong tay ả cũng đến bảy tám ngàn người rồi.”
“Thế thì sao? Bất kể thế nào, miễn là nàng, ta đều yêu.” Xi Vưu đăm đăm nhìn A Hành không rời mắt, cười đáp lại.
Thiếu Hạo trà trộn giữa đám người, chăm chú quan sát Xi Vưu, ánh mắt đầy phức tạp.
A Hành vừa thẹn vừa giận, trừng mắt lườm Xi Vưu rồi quay sang nói với Ứng Long và Ly Oán: “Ta biết các người muốn nghe ta giải thích và xin lỗi, cho các người một lý do để lượng thứ, nhưng ta tự thấy mình không sai, ta không cần các người lượng thứ. Người duy nhất ta cần xin lượng thứ chính là Xi Vưu, suốt mấy trăm năm nay, ta vì mẹ, vì ca ca, thậm chí vì con gái mình mà hy sinh chàng hết lần này tới lần khác. Ba năm trước, khi mẫu hậu lâm chung đã đồng ý cho ta lấy Xi Vưu, ta cũng đã hứa nhất định sẽ ở bên chàng, tiếc rằng ta lại một lần nữa phản bội lời hứa. Vì tộc nhân của mình, ta chẳng những không đi theo chàng, mà còn dẫn các người tới đây giết chàng. Từ đầu chí cuối, ta vẫn giữ tròn trách nhiệm của Hiên Viên vương cơ, chưa từng làm gì có lỗi với Hiên Viên, nhưng lại luôn có lỗi với chàng. Nếu các người còn tin theo ta thì ta sẽ cầm quân, nhược bằng không, ta sẽ giao binh quyền cho Ứng Long ngay bây giờ.”
Ứng Long lập tức quỳ xuống chân A Hành, “Mạt tướng thề chết phò tá vương cơ.”
Quân nhân trên sa trường luôn sống trước lằn ranh sinh tử, khác hẳn các đại thần trong triều, khái niệm đúng sai phải trái của họ cũng vô cùng đơn giản rõ ràng, không sai tức là đúng. Năm xưa Ứng Long bất chấp bị hủy diệt long thể cũng quyết cứu cho được thuộc hạ, chuyện này đã được truyền tụng từ lâu, uy tín của y trong quân đội rất cao, lại thêm tướng sĩ theo y đi tuần đều là thân tín, trông thấy y quỳ xuống, như nghe thấy quân lệnh, liền lũ lượt quỳ xuống theo.
Bọn Ly Oán cũng đồng thời quỳ cả xuống, “Nếu không có vương cơ cầm quân ra trận, e rằng Hiên Viên thành đã bị phá từ lâu rồi.” từ lúc cầm quân ra trận, nhất cử nhất động của Hiên Viên Bạt đều bị vô số con mắt trông vào. Huống hồ Thần Nông và Hiên Viên xưa nay vẫn kết mối thông gia với nhau, từ khi khai chiến đến nay, họ đã nghe qua rất nhiều chuyện thù nhà nợ nước khó vẹn toàn, tư tình và đại nghĩa chỉ được chọn một như vậy rồi. Hơn nữa, dân chúng hiên Viên vốn phóng khoáng, khá thoải mái trong chuyên nam nữ, nếu Hiên Viên Bạt thề thốt phủ nhận, có thể ngoài mặt họ tỏ vẻ tin tưởng, nhưng trong lòng sẽ nghi hoặc không thôi, trái lại Hiên Viên Bạt thẳng thắn thừa nhận, còn khiến họ lấy làm khâm phục.
Thiếu Hạo thầm thở dài nhẹ nhõm, một chuyện hung hiểm đến vậy, nào ngờ chính nhờ sự chân thành thẳng thắn của A Hành mà được hóa giải nhẹ như không. Lòng người có lúc phức tạp vô cùng, nhưng cũng có lúc lại rất đơn giản, chỉ đòi hỏi sự thật mà thôi.
A Hành đưa mắt nhìn Si Mỵ Võng Lượng, “Các người đi theo Xi Vưu mấy trăm năm nay, tính tình chàng thế nào, các người còn phải nghi ngờ ư? Nếu chàng bán đứng các người, hẳn Hiên Viên đã đánh sập Thần Nông sơn lâu rồi, bấy lâu chàng gánh đủ tiếng ác trong thiên hạ, chẳng lẽ vì bản thân mình hay sao? Thật uổng công chàng đã coi các người như huynh đệ!” Giọng điệu nàng đầy vẻ kiêu ngạo, đồng thời cũng nặng trĩu bi ai, khiến tướng sĩ Hiên Viên và Thần Nông bất giác đều cảm thấy thê lương bất lực.
Si Mỵ Võng Lượng thẹn đỏ mặt, lần lượt cúi gằm xuống.
A Hành đăm đăm nhìn Xi Vưu, đoạn dẫn quân đi khỏi.
Xi Vưu mỉm cười trông theo A Hành, lần đầu tiên, trước mặt mọi người, ánh mắt hắn nhìn nàng không bợn một tia u ám, chỉ chan chứa tình ý nồng nàn đắm đuối, quang minh lỗi lạc như vầng dương giữa trời kia.






Sống Đoàn Tụ, Thác Ôm Hoài Niệm
Nàng tươi cười ôm chặt lấy Xi Vưu, hệt như dây mây quấn lấy thân cây. Bất luận ra sao, cuối cùng họ cũng được ở bên nhau, sống chết giờ đây chẳng còn quan trọng nữa, cứ thế này mà vĩnh bất phân ly, cứ thế này mà thiên trường địa c


The Soda Pop