Tác giả: Đồng Hoa
Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015
Lượt xem: 1342865
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2865 lượt.
ửu.
A Hành đứng lặng giữa đồng hoang, hơi ngẩng đầu nhìn trời.
Giữa bầu trời xanh ngắt đầy những đám mây trắng nhởn nhơ trôi, hai cánh chim ưng đang chao liệng, lúc bay ra xa tắp, lúc lại bay trở về.
Ứng Long và Thiếu Hạo lại gần A Hành, Ứng Long toan tiến lên bẩm báo, chợt Thiếu Hạo giơ tay ra ngăn lại, tỏ ý bảo y đừng vội.
“Trên đời này, nàng là người duy nhất biết được ta đã từng bước tiến lên ngai vị đó như thế nào, cũng là người duy nhất mà ta chẳng ngại ngần cùng say khướt. Dù nàng căm hận ta, ta vẫn luôn mong mỏi nàng ở lại, bởi ta không muốn từ nay về sau rượu mình ủ ra không người thưởng thức, uống say rồi cũng chẳng có ai chuyện trò.”
Gió thổi qua đồng hoang lồng lộng, cỏ cây xào xạc, hồng liễu phất phơ. Hai người cũng bị gió táp mờ cả mắt.
Trên Ngọc sơn, Thiếu Hạo áo trắng phau, cưỡi Huyền điểu bay đến. Nam tử gom đủ thần thái của non xanh nước biếc xé toạc hào quang đầy trời mà xuất hiện, kinh động tất cả mọi người, vậy mà năm tháng vô tình đã cuốn trôi toàn bộ những ôn nhu hòa nhã như nước biếc của y, chỉ còn lại vẻ lạnh lùng nghiêm nghị như non cao ngàn trượng.
Dưới bầu trời lấp lánh ngàn sao, Hiên Viên Bạt áo xanh phấp phới, chuốc chén nói cười, chẳng hề cố kỵ, thiếu nữ vô tư trong sáng ấy đã dốc hết tâm sức chỉ mong giữ chân Thiếu Hạo thêm chốc lát, bấy giờ, nàng đâu có ngờ, mấy trăm năm sau này, nàng lại phải vắt óc nghĩ trăm phương ngàn kế để thoát khỏi y.
A Hành chăm chú quan sát Thiếu Hạo, thấy y càng ngày càng giống một vị đế vương dù trong lòng không nỡ, nhưng vẫn sẽ tàn nhẫn vứt vỏ tất cả, kiên định tiến thẳng tới trước. Có lẽ nàng là người cuối cùng được trông thấy Thiếu Hạo, bởi trong tương lai, có thể y sẽ trở nên như Hoàng Đế vậy, người đời chỉ biết y là Tuấn Đế nắm toàn quyền sinh sát, mà quên khuấy mất rằng, y cũng từng có một cái tên rất mực thân mật ôn hòa – Thiếu Hạo.
Thanh Dương, Xương Ý, Xương Phó… những người có thể thân mật gọi thẳng tên y đều bị chôn vùi trong quá khứ. Cùng với cái tên Thiếu Hạo.
Nhưng nàng và Xi Vưu thì không thể, bọn họ vĩnh viễn cũng không thể lãng quên những người đã sưởi ấm cõi lòng mình.
A Hành chợt trỏ về phía Cao Tân, hỏi: “Bên đó là gì vậy?”
Thiếu Hạo phóng mắt nhìn rồi thành thật đáp: “Đất đai, sông núi, con người.”
A Hành lại trỏ về hướng Thần Nông, “Vậy còn bên kia?”
Thiếu Hạo căng mắt nhìn, “Đất đai, sông núi, con người.”
A Hành tiếp tục trỏ về hướng Hiên Viên, “Bên ấy thì sao?”
Thiếu Hạo không hiểu, nhưng vận linh lực quan sát thật kỹ, “Cũng là đất đai, sông núi, con người.”
A Hành thong thả nói: “Thiên hạ này không thể chỉ có mình Cao Tân tộc, cũng không thể chỉ có Hiên Viên tộc hay Thần Nông tộc, nếu bệ hạ muốn giành được thiên hạ, trước hết phải có một trái tim có thể bao dung cả thiên hạ đã, bất kể là Cao Tân, hay là Hiên Viên, Thần Nông, đều gồm đất đai, sông núi, con người.”
Thiếu Hạo rúng động, trầm tư nghiền ngẫm lời nàng.
A Hành lại nói tiếp: “Bệ hạ đừng chỉ chăm chăm nghĩ đến dòng sông ngân mỹ lệ của Cao Tân, Hiên Viên có núi cao vạn trượng hùng vĩ hiểm trở, Thần Nông có đồng bằng ngàn dặm sản vật dồi dào, bậc đế vương quân lâm thiên hạ phải coi tất cả là con dân của mình, không phân Cao Tân, Thần Nông, Hiên Viên gì hết.”
Thiếu Hạo biến sắc, ranh giới về chủng tộc đã hình thành ngàn năm nay trong lòng y bỗng chốc đổ sụp, mở ra trước mắt cả một vùng trời đất rộng lớn thênh thang. Y vội cúi người vái A Hành một vái thật dài, đoạn đứng thẳng dậy, “Nàng lại giúp ta lần nữa, vậy mà ta chưa lúc nào làm tròn được lời hứa với nàng. A Hành, nàng đừng để ta làm kẻ thất ước chứ.”
A Hành cúi đầu, vẻ buồn bã, hồi lâu mới ngẩng đầu lên đáp: “Người người đều nói Xi Vưu vô tình, thực ra bệ hạ mới là kẻ vô tình nhất thiên hạ, trong lòng bệ hạ, quyền vị luôn luôn xếp hàng đầu, tới lúc khẩn cấp, bệ hạ có thể vứt bỏ bất cứ ai. Bởi thế, ta chẳng nên đưa ra yêu cầu gì cả, chỉ tổ làm khó bệ hạ, đồng thời khiến bản thân thất vọng mà thôi.”
Ánh mắt Thiếu Hạo đầy đau đớn, môi mấp máy toan phản bác, nhưng y chợt nhận ra A Hành đã nói lên một sự thực tàn nhẫn. Phụ vương, huynh đệ, Xương Ý, Thanh Dương, Nặc Nại, thậm chí cả A Hành, từ người thân đến bạn bè, chẳng phải đều bị y vứt bỏ đấy ư?
A Hành mỉm vười, ánh mắt thoáng vẻ khẩn cầu: “Chỉ có chuyện này, nếu có thể, xin bệ hạ dùng quyền lực của mình bảo hộ cho Tiểu Yêu. Đứa bé này có lẽ là mối nhục lớn nhất trong đời bệ hạ, nếu bệ hạ vì thế mà oán hận, xin cứ hận ta đây, đừng trút giận lên nó!”
Đáy mắt Thiếu Hạo loáng ánh lệ: “Nàng quên rồi ư, lúc nàng hôn mê, ta vẫn ngày đêm săn sóc cho Tiểu Yêu mà. Mỗi ngày sau khi bãi triều, chỉ có nó hớn hở chạy lại ôm chầm lấy ta, thấy ta cau mày, nó lại giơ bàn tay nhỏ xíu xoa xoa vuốt giãn, cũng chỉ có nó dám chê ta làm mặt nghiêm nghị rất xấu, dám nổi cáu với ta. Tiểu Yêu là người duy nhất trên Ngũ Thần sơn thật lòng đối đãi với ta, nó đã đem đến cho ta bao nhiêu hạnh phúc, chuyện khác thì ta không dám hứa, nhưng ta hứa với nàng, nó sẽ mãi mãi là con gái của ta!”
A Hành vúi mình vái thật dài,