Tác giả: Nguyễn Sênh Lục
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341191
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1191 lượt.
huyện.
Long Vịnh Thanh ở phía sau tức giận hét to, “Triệu Ngôn Thuyết, có ngon thì cả đời này đừng tới tìm tớ.”
Từ đoạn đường đất đó đến trường học phải đi qua bệnh viện, mẹ Long làm y tá ở trong bệnh viện đó. Cô đi bộ cả đoạn đường, tức giận đá hết viên sỏi này đến viên sỏi khác trên đường. Vừa ngẩng đầu lên, cô đã nhìn thấy mẹ Long đang đứng ở cổng bệnh viện cãi nhau với một người đàn ông. Người đàn ông đó khoảng ba mươi tuổi, ăn mặc rất đàng hoàng, cũng rất đẹp trai, bị mẹ Long chặn lại mắng cho một trận, không nói năng gì, nhìn có vẻ rất tội nghiệp. Tính khí mẹ Long nóng nảy nhưng bụng dạ lại rất tốt, chăm sóc người bệnh cũng rất tận tình, thường xuyên cãi nhau với người nhà vì việc người nhà không muốn chăm sóc bệnh nhân, Long Vịnh Thanh chẳng cảm thấy lạ lùng gì với việc này nữa, cho nên lần này, cô tự động quên luôn việc đang cãi nhau, bước qua đó, cất tiếng chào mẹ Long, tiện thể kể tội của Triệu Ngôn Thuyết luôn.
“Mẹ, tên Triệu Ngôn Thuyết khỉ gió đó vứt con giữa đường, hay là mẹ mua xe đạp cho con đi, con không muốn để hắn chở con nữa.”
Nhưng mà mẹ Long quay đầu lại nhìn cô một cái, rồi giống như không nhìn thấy cô vậy, hoảng hốt kéo người đàn ông kia đi vào cổng bệnh viện, mà người đàn ông đó cũng nhìn thấy Long Vịnh Thanh, ánh mắt sững lại, sau đó cứ nhìn chằm chằm vào người Long Vịnh Thanh, cho dù bị mẹ Long thô bạo đẩy vào cổng chính bệnh viện, cũng vẫn cứ liên tục quay đầu lại nhìn cô.
Vốn dĩ Long Vịnh Thanh đang ngạc nhiên vì sao mẹ Long không để ý đến cô, muốn chạy theo hỏi, nhưng ánh mắt tha thiết và kinh ngạc của người đàn ông đó làm cô cảm thấy mất tự nhiên, thế rồi cô nhíu mày, cúi đầu bỏ chạy.
Đến cổng trường, đã quá thời gian vào học từ lâu, Triệu Ngôn Thuyết đeo túi xách đứng đợi cô ở cổng, cô hừ với Ngôn Thuyết một tiếng, quay người đi lên lớp học, Ngôn Thuyết cũng đi theo, cả hai cùng bước vào lớp. Đương nhiên, ngay sau đó, cả hai lại cùng bước ra khỏi lớp một lúc, đứng chung trên một hành lang, đứng cách nhau vài mét chịu phạt vì tội đi học trễ.
Liên tục mấy hôm sau, hai người đều không nói chuyện. Giờ nghỉ giải lao, Triệu Ngôn Từ chạy đến tìm Long Vịnh Thanh, điệu bộ vui mừng trước tai họa của người khác, hỏi cô: “Cậu cãi nhau với anh trai tớ à?”
Long Vịnh Thanh tâm trạng đang không vui, cũng chẳng buồn để ý đến Ngôn Từ, nằm lên bàn, uể oải trả lời, “Là cậu ấy sai, cậu ấy quá vô lý.”
“Anh trai tớ vô lý á? Long Vịnh Thanh, cậu đang đùa à?” Triệu Ngôn Từ ngồi lên bàn của cô, chống đôi chân dài xuống đất, cười hỉ hả nghịch cái bút bi, “Là cậu vô lý thì có. Có điều anh tớ cũng chán thật, chắc chắn không vui bằng khi chơi với tớ đâu, nếu cậu cầu xin tớ, tớ về nhà đòi mẹ mua một chiếc xe đạp mới, tớ chở cậu đến trường, được không?”
“Còn lâu mới cầu xin cậu. Đi đi, tớ phải vào học rồi.” Long Vịnh Thanh không hề do dự từ chối đề nghị phách lối của Ngôn Từ, cầm lấy quyển sách đánh vào lưng cậu nhắc nhở đã đến giờ vào học.
Sau khi tan học, Long Vịnh Thanh cố ý nán lại lớp một lúc. Mặc dù cô không muốn thừa nhận mình đang đợi Triệu Ngôn Thuyết đến tìm cô chút nào, nhưng thực tế là cô thực sự đang đợi, vừa đợi vừa tính toán, nếu như Ngôn Thuyết đến tìm cô, mà còn nói xin lỗi, cô nhất định sẽ phải hỏi cho ra lẽ cuối cùng ngày đó tại sao lại nổi khùng lên như thế, tại sao cứ nhất quyết bắt cô ngồi một bên, nếu như Ngôn Thuyết không nói rõ, có chết cô cũng không tha cho hắn.
Có điều, lần này, cô không đợi được Triệu Ngôn Thuyết, mà có một nam sinh khác đến tìm cô.
Là một bạn nam ở lớp bên cạnh, Long Vịnh Thanh biết cậu ta, hình như tên là Trương Việt Dương, người cao cao gầy gầy, mặt mũi thanh tú, lại là trưởng nhóm phát thanh của đài phát thanh trường, được rất nhiều nữ sinh theo đuổi. Sở dĩ Long Vịnh Thanh quen cậu ta, là vì cô không chỉ một lần làm chân chạy cho các bạn gái trong lớp, đưa các kiểu thư tình đến tay cậu ta.
Thấy người đi đến không phải là Triệu Ngôn Thuyết, Long Vịnh Thanh hơi có chút thất vọng, cúi đầu xuống ngồi tại chỗ thu dọn cặp sách.
“Long Vịnh Thanh, cậu ở đây một mình à?” Trương Việt Dương bước vào lớp, nói năng có vẻ không tự nhiên, khí thế khác hẳn với trước đây khi đọc các loại thông báo của lãnh đạo nhà trường.
“Đừng phí lời, chỉ có tớ ngồi đây, không phải một người, chẳng nhẽ có ma ngồi bên cạnh?” Long Vịnh Thanh đang bực bội vì Triệu Ngôn Thuyết không đến tìm cô, cho nên khi nói chuyện, thái độ trở nên tồi tệ.
Trương Việt Dương lại không để ý, chỉ vò đầu cười, hỏi cô: “Có phải cậu cãi nhau với Triệu Ngôn Thuyết không? Cậu ta không đến đón cậu? Cần tớ đưa cậu về nhà không?”
“Không cần.” Long Vịnh Thanh gối cằm lên cặp sách, trông rất uể oải, nhưng từ chối rất kiên quyết, “Tên Triệu Ngôn Thuyết khỉ gió đó không đến đón tớ, tớ cũng có thể tự đi về nhà được, tại sao lại phải cần người chở, cậu mau đi đi, tâm trạng tớ đang không vui, không muốn nói chuyện.”
Gặp phải trở ngại lớn như thế này, nhưng Trương Việt Dương không đi, đứng bên cạnh chần chừ một lúc, cuối cùng lấy hết dũng khí đi đến bên bàn của Long Vịnh