Bảo Bối Tình Nhân Của Kiến Trúc Sư
Tác giả: Nguyễn Sênh Lục
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341200
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1200 lượt.
Thanh, hạ quyết tâm, mở âm lượng to như đọc thông báo của trường nói với Long Vịnh Thanh: “Long Vịnh Thanh, sau này cậu đừng đưa thư tình của người khác cho tớ nữa, người tớ thích là cậu, tất cả những người khác tớ không thèm quan tâm, tớ chỉ muốn yêu cậu thôi.”
Long Vịnh Thanh đang tập trung suy nghĩ xem lát nữa hỏi tội Triệu Ngôn Thuyết như thế nào, trong đầu đang rối tinh rối mù, đột nhiên nghe thấy mấy chữ “Tớ chỉ muốn yêu cậu thôi”, trước hết là kinh ngạc, ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn người đối diện thật lâu, sau đó là chụp lấy cặp sách, đẩy nam sinh đứng trước mặt ra, chạy như ma đuổi ra khỏi cổng trường.
Chạy liền một mạch, khi trường học đã nằm tít ở phía sau, Long Vịnh Thanh mới chạy chậm lại, thở dốc ngoái đầu lại xem, hồn xiêu phách lạc lẩm bẩm: “Tên kia không biết có bị đập đầu vào cửa hay không? Cái gì mà muốn yêu mình, đúng là không biết xấu hổ.”
Lớp chín, mặc dù tuổi còn nhỏ, nhưng đang là thời kỳ thanh xuân của các chàng trai cô gái, luôn không tự ngăn nổi lòng mình, lén lút viết thư tình, những bạn to gan thì yêu nhau luôn, giấu tịt không cho người lớn biết. Nói là yêu, nhưng thực ra cũng chỉ là cầm tay, hôn hít vài cái, trong lớp thì tranh thủ lúc thầy cô giáo quay lưng lại viết bảng, chuyền nhau mảnh giấy, hoặc là sau khi tan học cùng về nhà, chỉ là mối quan hệ đơn thuần như thế, xem ra có vẻ như hơi ngốc nghếch, nhưng trong mắt thầy giáo và các vị phụ huynh, đó là những việc làm kinh khủng, tuyệt đối nghiêm cấm, không chừa đất sống sót.
Thực ra, Long Vịnh Thanh cảm thấy, yêu sớm như cây hoa anh túc âm thầm mọc bên bờ tường, màu sắc rực rỡ, tỏa hương thơm quyến rũ chết người, khi người lớn kéo tay cô đi ngang qua nó, nghiêm khắc cảnh cáo cô, đó là loại hoa có độc, không được động vào, mà càng bị cảnh cáo, cô lại càng muốn sờ thử. Chỉ có điều ngại có người lớn bên cạnh, không dám đưa tay ra, trong lòng thầm nghĩ, đợi khi không có người lớn, tự mình đến đây ngắt bông hoa xuống xem như thế nào.
Cô là một nữ sinh vừa có tính tò mò vừa không an phận, cho nên cô cũng không hẳn ghét ấy từ “yêu sớm”. Sở dĩ bỏ chạy, cảm thấy Trương Việt Dương không biết xấu hổ, là bởi vì cô cảm thấy, một nam sinh tỏ tình với một nữ sinh mà ít khi gặp gỡ, không hiểu gì về người ta, chắc chắn chẳng phải người tốt, một nam sinh hư hỏng, tùy tiện, mà tùy tiện đồng nghĩa với không biết xấu hổ.
Thấy người ta không đuổi theo, Long Vịnh Thanh thở phào nhẹ nhõm, không dám quay trở lại chờ Triệu Ngôn Thuyết nữa, đành phải một mình, bước thấp bước cao đi về nhà, vừa đi vừa nghĩ, đợi ngày mai khi nhìn thấy Triệu Ngôn Thuyết, nhất định phải lòe với hắn ta một trận. Mặc dù cô cũng không muốn yêu Triệu Việt Dương chút nào, nhưng ở trong trường, Triệu Việt Dương rất nổi tiếng, được cậu ấy tỏ tình, là một việc rất có thể diện.
Cô đã đi trên con đường lớn này gần ba năm, khoảng hơn một ngàn ngày, mỗi ngày đều đi cùng Triệu Ngôn Thuyết. Mới hai ngày trước đây thôi, giữa hai người còn chiến tranh lạnh, Triệu Ngôn Thuyết vẫn cứ đẩy xe đạp đi đằng sau cô, giữ khoảng cách không xa cũng không gần, hộ tống cho đến tận nhà. Hôm nay lần đầu tiên đi một mình, lần đầu tiên cảm thấy cô độc như vậy.
Qua khỏi ruộng lúa mạch là bệnh viện nơi mẹ Long làm việc. Bệnh viện tuy hơi cũ kĩ, nhưng cũng là bệnh viện to nhất của thị trấn. Đi ngang cổng bệnh viện, Long Vịnh Thanh nhìn đồng hồ điện tử trên tay, đã sáu giờ rồi, hôm nay mẹ Long không tăng ca, chắc đã về rồi, nếu không đã có thể đi tìm mẹ Long chở cô về, nghĩ đến đây, cô thất vọng cúi đầu, chỉ cảm thấy mình hôm nay rất đáng thương, giống như bị mọi người trên thế giới này vứt bỏ vậy.
Trước cổng bệnh viện kẻ qua người lại, hai bên đường là những tiệm bán trái cây và cửa hàng ăn uống nhỏ, được xem là nơi nhộn nhịp nhất của con đường này. Long Vịnh Thanh cúi đầu, đi đụng phải người đàn ông đang đi về phía này, người đàn đông đó tay xách giỏ trái cây, bị đâm phải nên giỏ trái cây rớt xuống đất, trái cây đủ màu sắc lăn lông lốc trên mặt đất, lúc này Long Vịnh Thanh mới định thần lại, vội vàng quỳ xuống nhặt trái cây, ngay sau đó trái cây lại được xếp vào trong giỏ, người đàn ông đó đứng dậy, nhìn thấy khuôn mặt của Long Vịnh Thanh, bỗng sững người, sau đó giống như bị trúng tà, vứt luôn giỏ trái cây, hai tay túm chặt lấy vai của Vịnh Thanh, gấp gáp hỏi: “Cháu gái, cháu là con gái cô Tú Phần phải không? Cháu năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Cháu tên gì? Nói cho chú, mau nói cho chú...”
Bị người khác túm chặt như thế, Long Vịnh Thanh hết hồn, muốn hất tay người đàn ông này ra theo bản năng, nhưng vô ích vì người đàn ông này quá khỏe. Cho dù cô cố gắng như thế nào đi nữa cũng không hất ra được, chỉ cảm giác được cả người sắp bị ông ấy lắc cho rã rời ra rồi. Cô ngẩng đầu lên nhìn mặt người đàn ông đó, ngạc nhiên phát hiện ra, chính là người đàn ông cãi nhau với mẹ Long buổi sáng, cô sợ người đàn ông đó bị mẹ Long nạt, muốn trả thù, sợ đến nỗi há miệng to ra, hét ầm lên, “Đồ lưu manh, thả cháu ra... Cứu tôi với