Tác giả: Nguyễn Sênh Lục
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341180
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1180 lượt.
Long Vịnh Thanh bị dọa đến chết khiếp, chạy còn không vững, chạy chẳng bao xa đã bị vướng vào cành cây, cả người ngã sõng soài trên nên đá sỏi lởm chởm, bàn tay và đầu gối đều bị xây xước. Nhưng mà cô không còn để ý gì nữa, vội vàng bò đứng dậy, tiếp tục chạy về phía trước, đâu biết được rằng đã không còn kịp nữa rồi, lúc này đây, Lâm Quốc Đống đã kịp nhào lên, từ đằng sau túm lấy cô, kéo cô lại.
“Chơi cho tôi một vố xong rồi muốn trốn chạy hả, cô đừng có nằm mơ, cô cho rằng người nhà họ Lâm tôi đây ăn chay hả? Đứa con trước đây đã không phải là con của tôi, vậy thì, bây giờ, cô phải đẻ lại cho tôi, bây giờ cô phải đẻ lại cho tôi một đứa con...” Ông ta gào thét, giống như con thú hoang đang giãy dụa lên trước khi chết, vừa hét to vừa đè Long Vịnh Thanh xuống dưới đất, bắt đầu xé toang quần áo của cô.
Áo quần mặc mùa hè vốn đã rất mỏng, làm gì chịu nổi sự thô bạo của người đang không làm chủ được bản thân như ông ta, chiếc áo thun cotton chẳng mấy chốc bị xé làm từng mảnh, lộ ra chiếc áo lót màu xanh nhạt. Long Vịnh Thanh dùng hết sức bình sinh phản kháng, vừa liều mạng đánh đấm vào người Lâm Quốc Đống, vừa tuyệt vọng kêu to lên: “Cứu với... Cứu với... Thả tôi ra, đồ biến thái, tôi không phải là Ngô Mỹ Vân... Thả tôi ra...”
Lâm Quốc Đống quá kích động, đã sớm mất đi lý trí, xé rách áo thun trên người Long Vịnh Thanh xong, liền bắt đầu cởi quần áo của mình, nhưng mà cúc áo của ông ta quá khó cởi, ông ta dứt khoát xé luôn cả cái áo, cúc áo bị kéo mạnh văng ra tứ phía, phát ra một tràng âm thanh “lách cách lách cách” trên nền sỏi đá. Long Vịnh Thanh càng sợ hãi hơn nữa, không còn để ý gì nữa, vớ phải hòn đá, cành cây gì bên cạnh cũng đánh, đập tùm lum lên người ông, trán của ông bị hòn đá của cô đánh trúng, máu đỏ chảy xuống mắt, ông ta cúi người xuống, đối mặt với Long Vịnh Thanh, hằn học cho cô thêm hai cái bạt tai nữa.
Vì giãy giụa và kêu gào thực sự quá mất sức, nên cả người cô đều đau đớn, Long Vịnh Thanh cảm thấy cơ thể mình không thể chịu đựng được nữa, đầu óc dần dần trở nên trống rỗng, cô tuyệt vọng nhìn lên bầu trời, trong lòng thầm kêu tên của rất nhiều người: Quan Quan... Ngôn Thuyết... Ngôn Từ... ba... mẹ... Vịnh Lục... đến cứu con, cầu xin mọi người mau đến đây cứu con...
Câu cầu cứu cuối cùng này, cô hét to lên trong lòng, dùng âm thanh tuyệt vọng nhất, bất lực nhất, nhưng thực ra nó không hề phát ra thành tiếng. Có lẽ là ông trời thương xót cô, trước khi cô bất tỉnh, cô thật sự nhìn thấy có người vừa gọi tên cô, vừa chạy về phía cô bên này, sau đó đẩy mạnh Lâm Quốc Đống ra.
Tiếp theo đó cô được người ta ôm lấy, có người cố gắng dùng sức lay mạnh vai cô, cô mới có thể dần dần hít thở lại được, mở mắt ra nhìn khuôn mặt đẹp trai của Triệu Ngôn Thuyết, giống như bản thân mình được nhìn thấy thiên sứ, bất lực nhoài người vào lòng anh, khóc ầm lên.
“Vịnh Thanh, Vịnh Thanh, em không sao chứ? Anh đã nói là để anh đi cùng em...” Triệu Ngôn Thuyết đau lòng ôm lấy cô, cẩn thận lấy đi những cọng cỏ đang bám vào đầu cô, cởi áo đang mặc trên người ra choàng lên người cô, “Đừng khóc nữa, không sao nữa đâu, anh sẽ bảo vệ cho em, em đừng sợ.”
“Ngôn Thuyết...” Long Vịnh Thanh khóc sụt sùi, “Ngôn Thuyết, em không phải là con gái của ông ta, em không phải họ Lâm, tốt quá, em không phải là kẻ thù của nhà anh. Chỉ cần em cố gắng, một ngày nào đó, mẹ Triệu sẽ chấp nhận em... Chúng ta đừng cãi nhau nữa... em cũng sẽ không giận anh nữa đâu, chúng ta lại có thể ở bên nhau được rồi, Ngôn Thuyết...”
Trong đầu cô cứ ong ong, chỉ biết vừa khóc vừa nói, những lời cô nói ra cũng bị ngắt quãng, thực ra, cô cũng không hề biết bản thân đang nói những gì.
Triệu Ngôn Thuyết ôm cô, lo lắng kiểm tra những vết thương trên người cô, có điều cũng may là tất cả đều là vết thương ngoài da, cho dù cô nói gì, anh cũng đều gật đầu đồng ý.
Cũng đúng vào lúc này, Lâm Quốc Đống gần như đã trở nên điên điên khùng khùng đó nhảy ập đến, anh đành phải bỏ Long Vịnh Thanh ra, quay qua đối phó với Lâm Quốc Đống. Mặc dù Lâm Quốc Đống đang ở độ tuổi có sức khỏe, nhưng trong người đang có bệnh, nên khi giằng co với người mảnh khảnh như Triệu Ngôn Thuyết cũng không hề thấy có lợi thế hơn là mấy, ngược lại càng ngày càng đuối sức. Cuối cùng, Triệu Ngôn Thuyết giơ một nằm đấm lên, đấm cho ông ta nằm lăn ra đất, tưởng chừng như sắp chế ngự được ông ta, không ngờ ông ta ngẩng khuôn mặt đầy vết thương lên, hằn học nhìn Long Vịnh Thanh cười một cách gian trá, “Người tình của cô đến cứu cô rồi đấy, tôi sẽ không làm cho cô được toại nguyện đâu, cho dù có chết, tôi cũng phải kéo theo hắn ta, sẽ không làm cho cô được thỏa lòng mong ước đâu.”
Liền ngay sau đó, ông ta bất ngờ lấy hết sức nhảy bổ về phía Triệu Ngôn Thuyết, bất ngờ ôm lấy anh nhảy ngay xuống vực núi trước mặt...
Tất cả mọi chuyện xảy ra quá nhanh, căn bản không hề cho người ta bất kỳ một cơ hội phản ứng nào. Không những Long Vịnh Thanh, có lẽ ngay đến cả bản thân Triệu Ngôn Thuyết cũng không hề ngờ rằng, sự việc lại đột nhiên biến thành như thế này, vào giây phút