Tác giả: Nguyễn Sênh Lục
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341184
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1184 lượt.
nữa, vì việc này mà anh hoài nghi em, đúng là quá làm cho người khác quá thất vọng. Giữa em và Quan Quan là quan hệ như thế nào, anh còn không biết ư? Bọn em ngủ chung chăn từ hồi còn nhỏ, em còn thân thiết với cậu ấy hơn là với anh, bọn em là người một nhà, làm sao có khả năng có chuyện gì được?”
“Em cảm thấy không có gì, không đồng nghĩa với việc Quan Quan cũng cảm thấy không có gì. Quan Quan tốt với em như thế, mọi người đều nhìn thấy hết, cậu ấy vừa về nước, người đầu tiên cậu ấy đi tìm là em, còn bọn anh đều không biết gì cả. Bọn anh cũng lớn lên với Quan Quan từ bé, điều này nói lên cái gì đây, ngay từ lúc bắt đầu, trong mắt Quan Quan chỉ có em mà thôi, những người như bọn anh đây, cậu ấy không hề để ý đến.” Triệu Ngôn Thuyết nắm lấy tay cô, đôi mắt mệt mỏi nhìn vào đôi mắt đang ướt nhòe của Long Vịnh Thanh, đau lòng lau nước mắt cho cô, “Chính vì em quá không để tâm vào mấy chuyện này, cho nên anh mới không yên tâm. Ngày hôm đó, ban ngày em vừa mới nói mấy câu linh tinh, buổi tối em đã cùng Quan Quan xuất hiện trong khách sạn, lại còn ôm nhau một cách thắm thiết như vậy, thằng đàn ông nào mà không tức giận cho được? Mặc dù nói Quan Quan là em trai em, nhưng thực ra chẳng có một chút quan hệ huyết thống nào cả, em lại lo lắng cho Quan Quan như vậy...”
Long Vịnh Thanh hất tay anh ra, “Còn anh thì sao? Cũng không phải là ở với Giang Lệ Vũ suốt đêm à? Đêm thứ hai, em gọi điện thoại cho anh, không ngờ là cô ta bắt máy, còn nói là anh uống say rồi, đang ngủ ở trong phòng, tại sao anh uống say, mà lại ngủ ở trong phòng của cô ta?”
“Ngày đó máy di động của anh rớt trong phòng học, sau đó bạn anh nhặt được mới trả cho anh, anh không hề biết là em đã gọi điện thoại cho anh.” Triệu Ngôn Thuyết ấm ức vô cùng, nói đến đây, anh giơ tay lên thề, “Lần này đi Mỹ, ba mẹ anh cũng rất kỳ lạ. mỗi tháng đều đúng vào một thời gian cố định gửi sinh hoạt phí cho anh, hơn nữa lại vừa đúng số tiền chỉ đủ chi tiêu trong tháng đó. Sau này nghe Triệu Ngôn Từ nói với anh, cậu ấy nói, ba mẹ vì không muốn anh lén lút đi gặp em, mới không dám gửi cho anh quá nhiều tiền, sợ anh lấy tiền mua vé máy bay trốn về nước. Lần này, anh đã lấy hết tiền của tháng này mới mua được vé máy bay để về, bây giờ còn nghèo hơn cả mấy người ăn xin ngoài đường, lại còn không dám về nhà, cả ngày hôm nay lại chưa có gì vào bụng, cả đời này, chưa bao giờ anh lại thê thảm như thế này.”
Nghe đến đây, mặc dù trong lòng Long Vịnh Thanh vẫn chưa vui, nhưng khi nghe anh nói cả ngày chưa ăn gì thì thấy tim mình thắt lại, tạm thời không muốn đôi co vấn đề này nữa, đợi anh ăn xong rồi nói sau, “Bây giờ em vẫn chưa tin tưởng anh hoàn toàn đâu, nhưng mà... Dù sao anh cũng đến nhà em rồi, đi ăn trước đã, Vịnh Lục chắc cũng đã nấu mì xong rồi.”
Nói xong, cô hất tay anh ra rồi bỏ đi, Triệu Ngôn Thuyết ngay lập tức chụp lấy cánh tay cô, kéo cô quay trở lại, ôm chặt cô vào lòng, “Vịnh Thanh, đợi một chút, cho anh ôm em một lát. Đây là lần đầu tiên trong đời anh giận em thật sự, anh rất hối hận. Cho nên đây cũng là lần cuối cùng. Từ nay về sau, cho dù em có làm loạn như thế nào đi chăng nữa, anh cũng sẽ không bao giờ giận em, cũng không bao giờ rời xa em lâu như vậy nữa, Vịnh Thanh, anh thật sự rất nhớ em.”
Long Vịnh Thanh vốn đang định vùng vẫy để thoát ra khỏi anh, nhưng những lời anh nói giống như bỏ bùa mê, làm cả người cô tê cứng lại, không nhúc nhích nổi. Họ dán sát vào nhau, rất gần, cô dựa vào trước ngực anh, có thể nghe rất rõ ràng tiếng tim đập của anh đang hòa nhịp với tiếng tim đập của cô, dần dần làm cho cô cảm thấy mê muội, không còn phân biệt nổi cuối cùng trái tim của người nào nhớ người kia nhiều hơn, không kìm chế được mà kêu gào lên trong cơ thể của họ.
Ăn xong mì Vịnh Lục nấu, Long Vịnh Thanh liền tìm một bộ quần áo của Quan Quan để lại đưa cho Triệu Ngôn Thuyết, để anh đi tắm rửa trước, còn mình thì ở lại dọn dẹp. Vịnh Lục ăn xong trước họ, bây giờ đang ôm một quyển sách, từ trong phòng bước ra nhìn Long Vịnh Thanh, rất có hứng khởi hỏi cô: “Anh Ngôn Thuyết quan tâm chị thật đấy, vì chuyện của chị mà dám âm thầm trốn ba Triệu và mẹ Triệu chạy từ Mỹ về đây, anh Ngôn Từ hình như cũng vì chuyện của chị mà cãi nhau với ba Triệu và mẹ Triệu. Họ đều đối xử tốt với chị như vậy, còn chị thích ai hơn? Hay là, có khi nào chị thích Quan Quan không nhỉ?”
Rốt cuộc là cô thích ai?
Long Vịnh Thanh nghe đến vấn đề này, cũng ngẩn ngơ mất một lúc.
Nếu như bí mật về thân thế của cô không bị nổi lên khỏi mặt nước, vĩnh viễn chỉ là một cái xương cá trong lòng cô mà thôi, vậy thì, sau bao nhiêu lâu yêu đương với Triệu Ngôn Thuyết, hôm nay Vịnh Lục hỏi cô, cô nghĩ rằng cô sẽ nói đúng theo sự thật, cô yêu Triệu Ngôn Thuyết, nhưng bây giờ, cô lại có chút gì đó không dám chắc chắn, cô không nhìn thấy tương lai, bắt đầu cảm thấy mông lung.
Cô đứng bên cạnh bàn tần ngần một lúc, sau đó quay người bưng chén bát vào trong nhà bếp. Vịnh Lục thấy cô không trả lời, cũng không hỏi nữa, mặt mày buồn bã quay về phòng học bài.
Rửa chén xong, cô quay trở