Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341769
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1769 lượt.
m chứ? Chắc cô ta cũng không đến nỗi không biết tên em chứ? Chẳng lẽ di động của anh không hiển thị tên người gọi?”.
Giang Sơn thở dài, dịu giọng: “Văn Tĩnh, đang yên đang lành chúng ta đừng bực mình vì chuyện này nhé, sau này anh chú ý là được mà? Sau này anh không cho cô ta nghe điện thoại của anh nữa, được không? Anh nhớ em quá, cuối tuần đến đây nhé, để anh nhìn thấy em!”.
Trác Yến nghĩ ngợi rồi nói: “Cuối tuần em phải làm cho kịp báo cáo!”.
Giang Sơn lại lặng thinh.
Sau đó như cố kiên nhẫn, anh trầm giọng nói: “Văn Tĩnh, có phải em đang giận anh không? Dạo này anh bận quá, khó khăn lắm mới được nghỉ một tí, khó khăn lắm chúng ta mới có thời gian gặp nhau, chúng ta đừng giận hờn nhau nữa, được không? Anh thật sự rất nhớ em, đến đây nhé!”.
Trác Yến bất lực nhắm mắt lại.
Anh nói, dạo này, anh bận. Anh nói, khó khăn lắm, anh mới có thể nghỉ ngơi. Anh nói, để cô đến chỗ anh, anh nhớ cô.
Bắt đầu từ bao giờ mà góc nhìn của anh chỉ còn có chính anh! Bắt đầu từ bao giờ, thái độ của anh lại trở nên ích kỷ như thế?
“Em thật sự phải viết báo cáo, không gạt anh đâu”. Cô hơi mệt, không muốn lằng nhằng nữa, giọng điệu cũng có vẻ lạnh nhạt.
Giọng Giang Sơn bỗng trở nên lạnh lùng: “Văn Tĩnh”. Anh không cười nói nữa, mát mẻ: “Anh không nằng nặc bắt em xử lý con nhím kia, nhưng em lại vì một cuộc điện thoại mà hờn giận anh à?”.
Giọng anh mang một vẻ lạ lùng, khó hiểu.
Trác Yến hoàn toàn bất lực.
Cô cảm thấy dở cười dở mếu: “Em bận thật mà, thật sự phải viết báo cáo, thật sự không đi được, thật sự không hờn dỗi gì anh cả! Anh không tin cũng đành chịu vậy, nhưng tại sao cứ phải lôi Bánh Bao Đậu Đỏ vào chuyện này? Em đã nói với anh là nó và chủ nhân trước kia của nó đã cắt đứt mọi quan hệ không chỉ ngày một ngày hai, em cũng thế! Chủ nhân của nó hiện giờ chỉ có một, đó là em! Không dính dáng gì đến người trước kia cả! Nó và chuyện thư ký của anh có thể nghe điện thoại của anh là hai chuyện hoàn toàn khác nhau! Em không biết sao anh lại có thể lấy nó ra để nói với em như đang cò kè mặc cả vậy! Thôi không nói nữa, lúc này chúng ta nên bình tĩnh lại. Em phải đến phòng thí nghiệm rồi, thầy hướng dẫn đang đợi em đi đo số liệu đây. Anh… cũng nên chú ý sức khỏe, đừng làm mệt quá”. Bất chấp Giang Sơn như vẫn muốn nói, cô đã gập điện thoại, ngắt cuộc gọi.
Sau khi cúp máy, Trác Yến cảm thấy cảm giác trong lồng ngực càng nặng nề hơn.
Cô ra sức hít thở một hơi thật sâu, như thể không làm thế thì sẽ ngạt thở ngay.
Từ chỗ thầy hướng dẫn quay về, Trác Yến bất ngờ nhận được cuộc gọi của Cát Huy.
Cát Huy báo cô biết một tin khiến cô không biết rằng rốt cuộc là rung động hay là kinh động nữa.
“Em Văn Tĩnh, lão đại cuối tuần này về, mọi người đi ăn cơm với nhau nhé!”.
Trác Yến cầm điện thoại, mãi mà không nói gì.
Tinh thần cô hoàn toàn lơ lửng, bồng bềnh, không thể kiểm soát được.
Một lúc sau nghe Cát Huy cứ gọi mình, Trác Yến mới định thần lại.
Cô trả lời Cát Huy: “Cuối tuần này tôi phải viết cho kịp hạn nộp báo cáo, rất quan trọng, tôi… không có thời gian”.
Cát Huy ở đầu dây bên kia rõ ràng tỏ ra không vui: “Trác Văn Tĩnh, lão đại bao năm nay khó khăn lắm mới về nước một lần mà! Cậu ta quay về để giỗ mẹ đấy! Lần này quay về rồi chưa chắc bao giờ mới xuất hiện lại nữa đâu! Cậu nhẫn tâm thế hả!!!”.
Lồng ngực lại thấy tưng tức.
Trác Yến cắn môi, nắm chặt tay hạ quyết tâm: “Xin lỗi Cát Huy, tôi thật sự… không có thời gian!”.
Cát Huy có vẻ tức giận, cúp máy.
Trác Yến cầm điện thoại, đờ đẫn đứng tại chỗ.
Cô thầm nhủ mãi một câu: Trác Yến, mày là bạn gái của Giang Sơn! Nhớ lấy! Mày là bạn gái của Giang Sơn!
Cát Huy cúp máy không lâu sau thì tiếng chuông cài riêng cho Giang Sơn lại reo vang.
Trác Yến nghe mà lòng thoắt vui thoắt buồn.
“Văn Tĩnh, cuối tuần đến nhé!”. Anh như đang van nài, nói tâm nguyện của mình.
Trác Yến cười, thở dài: “Em thật sự có báo cáo phải làm gấp, thật đấy, không phải đang hờn dỗi mà gạt anh đâu!”.
Giang Sơn bên kia lại im lặng.
Im lặng khiến bầu không khí giữa hai người bị đè nén rất thấp, rất ngột ngạt, rất lúng túng.
Trác Yến muốn phá vỡ sự căng thẳng đó, cô muốn Giang Sơn tin mình không nói dối. Nhưng không hiểu vì sao mà khi mở miệng, cô lại đột ngột nói ra những lời này: “Sao anh không tin em? Lúc nãy Cát Huy gọi điện báo em đi gặp mặt mà em cũng không đi, là vì cuối tuần phải làm báo cáo. Chẳng lẽ như thế anh cũng không tin em thật sự phải làm báo cáo hay sao?”.
Giang Sơn trở nên cảnh giác: “Tại sao cậu ta gọi em đi?”. Một suy nghĩ thoáng qua, giọng anh lập tức trở nên sắc nhọn: “Có phải tên Trương Nhất Địch kia về rồi? Phải không?”.
Trác Yến chỉ muốn tát mình một cái.
Cô không muốn dối anh, ấp úng đáp: “… Vâng”.
Giang Sơn nổi giận.
“Đều là cái cớ phải không? Từ đầu chí cuối đều chỉ là cái cớ chứ gì? Nào là thư ký của anh tự tiện nghe điện thoại, nào là có báo cáo phải làm, đều là thủ đoạn và viện cớ phải không? Nào là con nhím chết tiệt đã cắt đứt mọi quan hệ và liên hệ với chủ cũ! Em đang lừa anh hả?