Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341773
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1773 lượt.
Mới quay đi đã biết người ta cuối tuần về nước rồi? Ha! Anh biết rồi, có phải vì hắn ta quay về nên em mới tìm cớ cãi nhau với anh, tìm cơ hội chia tay anh, sau đó chạy vào vòng tay hắn phải không? Hả?! Trác Yến anh nói em biết, em là người của anh rồi! Em dựa vào đâu mà còn nhớ hắn ta?! Em đã ngủ với anh rồi, em nói xem em dựa vào đâu mà còn nhớ hắn!”.
Nghe tiếng quát mắng quá đáng và vô lý của Giang Sơn, Trác Yên giận đến nỗi sắp không thở nổi.
“Giang Sơn anh có biết mình đang nói gì làm gì không? Có biết không hả? Anh… Sao anh lại ra nông nỗi như bây giờ chứ!”. Cô chất vấn anh đầy đau khổ.
Giang Sơn cười lạnh: “Em hỏi anh tại sao lại ra nông nỗi này á? Sao em không tự hỏi mình đi! Được, em muốn đi cứ đi, anh cho em toại nguyện! Em muốn tìm hắn thì cứ đi đi, muốn gặp thì cứ gặp đi, muốn làm lành với hắn thì cứ đi! Em chớ có nghĩ rằng anh không có em thì không được! Đi đi, đi đi! Xem xem anh không có em thì có ổn không!”. Nói những lời sau cùng, anh gầm lên đến độ giọng khản đặc hẳn đi.
Trác Yến tức đến độ rơi nước mắt.
“Em phải nói gì thì anh mới tin em đây?! Em và cậu ấy, thật sự đã cắt đứt mọi liên hệ trước khi tốt nghiệp rồi, thật sự đã cắt đứt rồi!”.
Giang Sơn mỉa mai châm biếm cô như mất hết lí trí: “Muốn anh tin lời em à? Dễ lắm, em nói thẳng trước mặt hắn rằng, em đã là người của anh, em đã ‘cùng’ với anh rồi; chỉ cần em dám nói thì anh tin là em nói thật!”.
Trác Yến vô cùng bàng hoàng: “Anh thật sự muốn em nói những lời… hạ lưu như thế sao? Anh không nghĩ rằng đó là chuyện riêng tư của chúng ta, không liên quan đến người ngoài hay sao?”. Làm thế chẳng lẽ anh không thấy ngượng ngùng ư? Chẳng lẽ anh không nghĩ đó là sỉ nhục cô sao?
Giang Sơn như đã quyết tâm, nói như đinh đóng cột: “Đúng! Nói như thế! Đó là sự thực, nếu trong lòng em không có tật giật mình thì tại sao sợ phải nói ra!”.
Trác Yến liên tục hít thở, lồng ngực đau như thể có ai đấm mạnh một cú, nước mắt muốn kìm cũng không được.
“Được! Em sẽ nói với cậu ấy! Không sao, em sẽ nói, nhất định sẽ nói! Nhưng Giang Sơn anh nhớ lấy, đây là do anh bắt em đi, là anh bắt em đi!”.
Nói xong cô lập tức dập máy, tắt luôn điện thoại.
Sau đó, người như mềm nhũn ra, mệt mỏi đến độ không còn sức dù chỉ để nhúc nhích một chút.
Cảm giác bải hoải ập đến nhấn chìm cô. Cô cảm thấy cả đời mình cũng chưa bao giờ gào thét dữ dội như thế.
Tim thoáng lạnh.
Chẳng lẽ giữa mỗi cặp tình nhân đều phải như thế sao?
Cô cảm thấy tim rất đau, người cũng rất mệt, rất mệt…
Trác Yến thật sự không muốn hẹn với Trương Nhất Địch.
Cô thật sự phải làm báo cáo.
Nhưng cuối tuần, khi cô đang tính toán số liệu thì một cuộc điện thoại hoàn toàn không ngờ tới đã gọi thẳng đến phòng thí nghiệm.
Một giọng nói vừa quen thuộc lại vừa xa lạ vẳng đến.
“Trác Yến, tôi là Trương Nhất Địch”.
Nghe giọng nói ấy, Trác Yến bất giác đờ người.
Rốt cuộc là đã bao lâu không nghe thấy giọng nói này rồi?
Đối phương nói với cô: “Ra ngoài gặp nhau, ăn cơm, được không?”. Giọng anh vẫn bình thản như trước. Nhưng nghe kỹ sẽ không khó để phát hiện ra, trong sự bình thản ấy thấp thoáng ẩn chứa rất nhiều sự mong chờ và van nài.
“Ngày mai tôi đi rồi, cho tôi… gặp Bánh Bao Đậu Đỏ đi!”. Như sợ bị từ chối, cuối cùng anh đề nghị như thế.
Yêu cầu đó đã đánh trúng nơi mềm yếu nhất trong tim Trác Yến.
Anh về là để giỗ mẹ.
Còn Bánh Bao Đậu Đỏ là do mẹ anh để lại.
Anh nhất định là rất nhớ mẹ…
Cũng không biết Bánh Bao Đậu Đỏ còn sống được bao năm, cũng không biết đến khi anh quay về lần nữa, nó có còn hay không…
Nhưng nhớ đến Giang Sơn… Trác Yến lại thấy tim nhói đau.
Dằn vặt một lúc sau, cuối cùng cô quyết định.
“Vậy… muộn một chút được không? Mình… mình phải viết xong báo cáo, cho mình biết địa điểm, các cậu đến trước, mình viết xong báo cáo sẽ đến ngay!”.
Từ ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy Trương Nhất Địch, Trác Yến không thể nói rõ trong lòng cô rốt cuộc là cảm giác gì.
Anh như cao hơn và đẹp trai hơn xưa.
Lúc anh nhìn thấy cô, nói theo kiểu của bọn Cát Huy chọc ghẹo là: “Mắt lão đại ‘soạt’ một cái sáng hẳn lên, lóe lên những tia sáng xanh rực rỡ!”.
Anh mỉm cười nhìn cô không chớp mắt.
Cô như có vẻ căng thẳng, lại như cuống quýt, bản thân cô cũng không biết cánh tay mình có run lên hay không, “Hi!” cô vẫy tay, cố gắng tỏ ra tự nhiên, lên tiếng chào anh.
“Hi!”. Anh chào lại, tiến đến đón cô: “Trác Yến, lâu quá không gặp! Vẫn ổn chứ?”.
Trên gương mặt anh là nụ cười nhẹ nhàng, dường như có một niềm vui và xúc động phát ra từ tận đáy lòng đang ẩn chứa dưới nụ cười đó.
Nhìn anh tiến dần đến gần, Trác Yến bỗng cảm thấy một áp lực vô hình.
Áp lực ấy khiến cô căng thẳng, thậm chí sợ hãi.
Cô đưa cao chiếc giỏ trong tay lên, đẩy đến trước mặt Trương Nhất Địch.
“Bánh Bao Đậu Đỏ!”. Khi cô nói bốn chữ này, gần như là thở gấp: “Mau nhìn Bánh Bao Đậu Đỏ đi! Cậu xem này, nhìn thấy cậu nó cứ vặn vẹo sung sướng lắm!”.
Ánh mắt Trương Nhất Địch như tối xuống.
Chầm chậm dừng lại, anh đón lấy Bánh Bao Đậu Đỏ