Quyến Rũ Yêu Nghiệt Thủ Trưởng
Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341962
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1962 lượt.
ến như núi sụp.
Từ lúc nãy đến giờ, thời gian chưa dài nhưng cô lại từ một người khoẻ mạnh biến thành một kẻ yếu ớt, đừng nói là đi đứng, suýt nữa ngay cả sức để dựa tường cô cũng chẳng còn.
Lộ Dương phải rất vất vả mới dìu cô về phòng được.
Tiểu Dư thấy tình hình không ổn, lập tức tìm nhiệt kế.
Trác Yến hít hơi, cố gượng mở miệng: “Hơi đau! Hơi khó chịu! Không sao! Thật đấy, đau hết cơn này là ổn thôi!”.
Tôn Dĩnh, Tiểu Dư cứ thở dài thườn thượt.
“Cậu nói xem cậu có ngốc không! Đã đau đến mức này rồi còn im lặng! Bình thường mồm mép lắm sao không phát huy vào lúc này chứ!”. Tiểu Dư xót xa trách móc rồi quay sang bàn bạc với Tôn Dĩnh: “Tình trạng này thì ba chúng ta không ổn rồi, không di chuyển nổi đâu, phải tìm con trai; bây giờ sắp tắt đèn rồi, chắc chắn phải để lớp trưởng đến nói, nên chúng ta tìm Giang Sơn đi!”.
Trác Yến vừa nghe Tiểu Dư bảo tìm Giang Sơn thì cuống quýt ngồi dậy: “Không được!”. Cô ôm bụng thở dốc, không mấy chốc lại mềm nhũn người ngã xuống giường: “Không được! Muộn thế này rồi, không tiện!”.
Tiểu Dư không kìm được vừa thấy tức vừa cuống quýt: “Con người cậu có thể nào biết điều tí được không! Bình thường tươi cười vui vẻ tức giận thì chẳng sao, mà cứ đến lúc bệnh sắp chết thì bảo không tiện, cậu chê bản thân cậu chưa đủ đau hay sao?”.
Trác Yến muốn giải thích – trước kia không để ý, cô không nhận ra Ngô Song có vẻ không thích gì cho lắm, nhưng hôm nay thì khác, lúc nãy ăn cơm bộ dạng của Ngô Song rõ ràng là không được vui.
Cô muốn khai rõ tình huống hôm nay, nhưng bụng quá đau; lại vì lúc nãy cuống quá nên ruột lại quặn lên, cuối cùng cô không nói nổi gì cả, chỉ có thể ôm bụng cuộn người trên giường, nghiến chặt răng không để mình rên rỉ.
Lộ Dương thấy cô đau đớn thì cuống lên: “Còn lề mề nữa! Đầu nó bị ngựa đá nặng lắm rồi, ai có thời gian mà nghe nó nói! Chúng ta mau gọi Giang Sơn tới, lúc này mà muốn ra khỏi trường cũng khó lắm đó!”.
Mọi người phớt lờ sự phản đối của Trác Yến, vội vội vàng vàng gọi cho Giang Sơn.
Giang Sơn nhanh chóng xuất hiện. Bà dì quản lý ký túc xá dẫn cậu lên lầu.
Lúc vừa nhìn thấy Trác Yến – sau việc đó Lộ Dương đã kể cho Trác Yến nghe: “Ngay cả dì ấy cũng nhận ra là tên kia đã thay đổi sắc mặt thế nào, sợ hết vía!” – thần sắc Giang Sơn bỗng trở nên nặng nề.
“Sao lại nặng thế này, con gái các cậu sức đề kháng kém quá, ăn chút đậu cũng đau đớn rồi!”. Cậu bước tới đỡ Trác Yến dậy.
Trác Yến nghiến răng cố trèo lên lưng Giang Sơn, mãi một lúc lâu sau mới thở nổi.
Lúc xuống lầu, nhớ lại lời Giang Sơn nói lúc nãy, cô cố gắng hỏi một câu: “Ngô Song cũng bệnh rồi sao?”.
Giang Sơn muốn gật đầu, nhưng vừa nhúc nhích đã nhận ra lúc này mà cử động thì thật khó khăn – cổ của cậu đang bị cô nàng trên lưng ghì chặt.
“Ừ”. Anh dùng thẳng giọng của mình để trả lời: “Lúc nãy tôi đến thăm cô ấy, cô ấy đang bị đau bụng; cũng nói là bụng đau, nhưng không nôn không sốt, chưa nặng bằng cậu. Haizzz!”. Nói đến đây Giang Sơn như đang thở dài: “Ai còn có thể bị nặng như cậu chứ, người ta trước khi ăn cơm có ăn một cây kem to như cậu đâu!”.
Trác Yến không còn sức đấu khẩu với cậu, nhưng nghe cậu giễu mình, cũng không kìm được đáp trả lại một câu: “Tại cái mỏ quạ của cậu đó!”.
Vì Trác Yến đau bụng nên Giang Sơn không dám xuống lầu quá nhanh. Cậu bảo bọn Lộ Dương đi trước, ra cổng trường thì gọi taxi.
Cậu cõng Trác Yến đi chầm chậm.
Dù là thế thì Trác Yến vẫn thấy động tác đi chậm rãi ấy đối với cô thực sự là cực hình, mỗi một bước đi đều khiến ruột cô quặn lại theo nhịp chân.
Cô gục trên lưng Giang Sơn, cảm giác mình sắp đau đến ngất đi.
Cô cắn răng nhắm nghiền mắt, nước mắt từ hàng mi dài cứ từng giọt từng giọt trào ra.
Giang Sơn cô gắng đi thật chậm, thật vững.
Cậu cảm thấy cô gái trên lưng quá yên lặng, yên lặng đến nỗi không giống cô, khiến cậu gần như hoảng hốt.
Cậu muốn chọc cho cô nói chuyện.
Nhưng bỗng nhiên, cảm thấy sau gáy mát mát, bất giác hiểu ra.
Sau đó là từng giọt, từng giọt lại tiếp nối từng giọt…
Sau mấy giọt nước, cuối cùng cậu cũng đã hiểu đó là gì – trong tích tắc, cậu thấy tim mình như bị ai vặn xoắn lại.
“Văn Tĩnh!”. Cậu gọi cô, hỏi khẽ: “Sao vậy, có phải cõng sau lưng thấy không thoải mái? Hay là đổi ra bế phía trước nhé?”.
Trác Yến sụt sịt, yếu ớt đáp: “Cõng thì dễ chịu hơn!”.
Giang Sơn dè dặt đẩy cô lên cao hơn.
Trác Yến thấy cậu đã toát mồ hôi, đành nói: “Gọi thêm một bạn nam đến đi, đổi phiên cõng tôi với cậu, chỉ mình cậu thì mệt lắm!”.
Giang Sơn quả quyết bác bỏ ý kiến của cô: “Không cần!”. Cậu nói: “Tôi cõng mà cậu còn thế này, đổi người khác cõng thì tôi càng không yên tâm! Cậu không cần lo tôi có mệt hay không, với cơ thể gần như xác ướp Ai Cập của cậu thì đừng nói là một lúc, cõng cậu cả đời anh đây cũng không mệt!”. Nói đến đây cậu dừng lại, sau đó hỏi Trác Yến: “Văn Tĩnh, cậu bảo tôi cứ cõng cậu cả đời thế này có được không?”.
Trác Yến cứng người.
Mãi sau cô mới trả lời: “Đừng đùa nữa! Cô nàng Song mà biết cậu chọc tôi thì đánh cậu chết đấy!