Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tuổi Xuân Của Em, Tòa Thành Của Anh

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341964

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1964 lượt.

”.
Sau đó Giang Sơn không nói gì nữa, hì hục cõng Trác Yến ra đến cổng trường.
Lúc đến cổng, bọn Lộ Dương đã gọi sẵn taxi đợi ở đó.
Cậu rất cẩn thận đặt Trác Yến xuống, đỡ cô ngồi vào ghế sau.
Sau đó cậu cũng lên xe từ phía bên kia.
Lộ Dương chui vào phía trước, Tiểu Dư và Tôn Dĩnh vì không còn chỗ nên đành về ký túc xá chờ đợi.
Trên đường không ai nói gì, không khí nặng nề đến mức khiến người ta thấy bứt rứt không yên.
Đến bệnh viện, lúc khám bệnh, bác sĩ hỏi Trác Yến: “Ban ngày có ăn gì không vệ sinh, hoặc đồ ăn lạnh, có tính kích thích dạ dày không?”.
Trác Yến gật đầu yếu ớt.
Bác sĩ hỏi đã ăn gì; Giang Sơn bực bội đáp thay cô: “Bạn ấy lợi hại lắm, chạy xong tám trăm mét thì ăn kem, rồi lại ăn cơm với thịt bò hầm và đậu khô xào miến!”.
Bác sĩ nghe xong cười phì ra: “Thảo nào nặng thế này, những gì không nên ăn đều ăn hết! Thời tiết này những món ăn khô nên hạn chế, rất dễ dẫn đến đau dạ dày”. Ông kê cho cô mấy bình nước truyền bảo: “Để y tá đưa cháu đến giường bệnh trống, nằm truyền nước. Đến sáng mai nếu hạ sốt thì không sao, có thể về trường đi học; nếu vẫn sốt thì phải ở lại đây kiểm tra!”.
Truyền nước rồi, Trác Yến nằm trên giường nghỉ ngơi.
Cô nhìn Giang Sơn ngồi trên ghế cạnh giường.
Cậu vẫn còn khá tỉnh táo, có vẻ không buồn ngủ lắm.
Lại nhìn Lộ Dương.
Lộ Dương đã hơi gật gà gật gù, cô cuộn người ở cuối giường, ngủ gục.
Truyền xong một bình, Trác Yến cảm thấy dạ dày bắt đầu ổn, không còn đau đớn khó chịu như trước.
Cô ngẩng lên nói với Giang Sơn: “Tôi khoẻ rồi, không khó chịu lắm, ở đây không cần nhiều người, hay là cậu về đi, có Lộ Dương ở lại với tôi là được rồi!”.
Giang Sơn liếc nhìn Lộ Dương đang cuộn mình lại ngủ như một con mèo ở cuối giường thì bĩu môi: “Giữ cô nàng ấy lại?”. Cậu lại quay sang bĩu môi với Trác Yến: “Hai người một người thì cẩu thả, một người thì vô lo, không ở đây trông chừng hai người thì tôi không yên tâm. Hay thế này, cậu cứ để bạn ấy về trước, tôi ở lại”.
Trác Yến suýt thì sặc.
“Đại ca à, làm ơn đi, suy nghĩ tí coi!”. Cô hỏi, hơi thở gấp gáp: “Lỡ tôi truyền được nửa bình lại muốn đi vệ sinh thì cần có người đi theo suốt đó! Cậu có được không? E rằng ngay cả cửa nhà vệ sinh nữ cậu còn không vào được nữa là”.
Giang Sơn cười: “Biết đấu khẩu rồi à, xem ra sắp khoẻ rồi! Cậu đấy, tập trung sức lực vào cây kim trên tay, chiến đấu với bệnh tật đi, đừng lãng phí tính toán với tôi làm gì!”.
Trác Yến vốn định đáp trả một câu là cậu còn phiền hơn cả bệnh tật; nhưng chưa kịp nói đã thấy Lộ Dương nằm dưới chân lồm cồm bò dậy, mơ mơ màng màng dụi mắt và lầm bầm: “Tớ muốn đi vệ sinh!”.
Giang Sơn khoái chí trước bộ dạng ngốc nghếch của cô nàng: “Đi đi! Lớp trưởng phê chuẩn! Xem xem cô nàng này ấm ức thế nào kìa!”. Cậu quay sang nói với Trác Yến: “Cậu xem kìa, hoặc bạn ấy ngủ, hoặc là đi vệ sinh, nếu quãng ấy đúng lúc cậu truyền xong một bình và phải thay bình mới, thế phải làm sao?”.
Trác Yến chỉ muốn thở dài.
Cô muốn đuổi cậu đi chỉ vì một nguyên nhân, đó chính là Ngô Song; nhưng lý do cậu kiên quyết ở lại dường như còn nhiều hơn trăm ngàn.
Một đấu với trăm ngàn, tỉ lệ khiến người ta phải bất lực.
Lộ Dương đi vệ sinh vẫn chưa về thì Giang Sơn đã có điện thoại gọi.
Muộn thế này còn gọi, là ai?
Trác Yến nghĩ cô đại khái cũng đoán ra người đầu dây bên kia là ai rồi.
Cô chú ý thấy Giang Sơn nhăn mặt lúc nhìn điện thoại, hình như có vẻ không vui lắm.
Cậu nói với cô là ra ngoài nghe điện thoại.
Trác Yến muốn nói: “Nhìn đi, thực ra cho dù cậu ở lại đây cũng vậy thôi!”.
Nhưng đã không kịp, cậu đã bước thật nhanh ra khỏi phòng bệnh.
Sau đó Lộ Dương đi vệ sinh quay về.
Lúc cô vào, vẻ mặt đầy nghi hoặc, nói với Trác Yến: “Giang Sơn hình như đang cãi nhau với Ngô Song!”.
Trác Yến bàng hoàng, hỏi: “Chuyện gì thế?”.
Lộ Dương nhún vai: “Tớ đâu biết là chuyện gì? Lúc nãy tớ từ nhà vệ sinh đi ra, lúc đi ngang cầu thang thì nghe có người đang nói chuyện điện thoại, giọng rất quen, rất giống Giang Sơn; để chứng thực tớ có nghe nhầm hay không, giọng nói đó có phải là của Giang Sơn không, tớ liền cẩn thận đi chậm lại… Thế là rất vô tình nghe một đoạn đối thoại khá là kịch liệt, chẳng hạn, giọng nói quen thuộc đó to tiếng nói: Em đừng nói là bạn ấy ăn kem mới bị thế này, em phải biết là món ăn đó cũng là nguyên nhân… Ngô Song em thế này có phải là vô lý không? Bạn ấy cũng là bạn thân của em mà? Hơn nữa anh cũng là lớp trưởng đúng không? Anh ở đây chăm sóc bạn ấy thì sao? Không phải là chuyện lớp trưởng nên làm à? Huống hồ anh ở đây trông nom bạn ấy chẳng phải cũng là giúp đỡ bạn bè em hay sao… Phải, anh biết… Nhưng bạn ấy bệnh nặng, lúc nãy sốt đến nỗi suýt ngất đi…”.
Nghe Lộ Dương kể lại xong, tim Trác Yến như vỡ ra.
Đợi Giang Sơn gọi điện xong, cô kiên trì bắt cậu về trường, nói gì cũng không chịu để cậu ở lại bệnh viện nữa.
Giang Sơn chau mày không chịu; Trác Yến cố gắng ngồi dậy, làm động tác muốn rút kim ra khỏi tay.
“Không truyền nữa, cùng về trường!”. Cô bực tức nói.
Giang Sơn


XtGem Forum catalog