Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1342145
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2145 lượt.
nhanh như vậy mà đã tới rồi?! Đến đây sao không chào trẫm một tiếng chứ? Đúng là kỳ cục!” Tiểu Hoàng đế vô cùng căm phẫn.
“Hoàng thượng, Bùi Thụy Hòa là người không đơn giản, nhất định là hắn đã động tay động chân trong đoàn sứ thần, sau đó tự mình tách ra khỏi đoàn sứ thần. Hơn nữa, tuy sứ thần chỉ có một trăm người, nhưng hiển nhiên còn có một số nhân sĩ nước Diên cải trang trà trộn qua biên quan. Thích khách mà vi thần gặp phải đều là cao thủ, tổng số phải lên đến hơn trăm người.”
“À.” Tiểu Hoàng đế khẽ gật đầu, hỏi ngược lại: “Nghe nói ngươi bị trúng kế điệu hổ ly sơn, sau đó lại đơn thương độc mã đối phó với những người đó à? Có lẽ vô cùng kinh tâm động phách đúng không? Lại đây lại đây lại đây, kể trẫm nghe xem nào!” Nói xong, mặt hắn đầy vẻ mong chờ. Gì chứ mấy chuyện như lấy một địch trăm, anh hùng cứu mỹ nhân này nọ, là hắn thích nghe nhất.
Tống Thế An thực sự muốn ôm trán, cuối cùng cũng đành phải kể hết chuyện ngày đó ra.
Tiểu Hoàng đế chăm chú nghe, lúc thì nhíu mày, lúc thì trợn mắt kinh ngạc, cuối cùng là nghẹn ngào trân trối nhìn Tống Thế An: “Ngươi nói, là tân phu nhân của ngươi cầm mũ phượng ném tên tiểu bạch kiểm kia như ném chó à?”
Tống hơi ngượng ngùng: “Sự tình quá đột ngột, chuyết kinh cũng vì không biết làm sao nên mới làm thế, xin Hoàng thượng thứ tội!” Mũ phượng kia là do Hoàng thượng sai người chế tạo, không biết hắn ta có giận không nữa.
Ai ngờ, một lúc lâu sau, tiểu Hoàng đế mới thở dài một hơi: “Nương tử của ngươi, quả là có tài!!!”
“…”
Đầu óc tiểu Hoàng đế lại dời sang chỗ khác, hớn hở nói: “Trẫm nên ban thưởng cho nương tử ngươi chứ nhỉ? Hì hì, viết một tấm hoành phi là “nữ anh hùng” thì sao hả?”
Ánh mắt Tống Thế An sáng lên, vội nói: “Lần này nước Diên muốn đàm phán hòa bình e cũng không thực sự có thành ý. Hoàng thượng, hay là cứ đánh đi, thần nhất định sẽ không phụ sự ủy thác của Hoàng thượng.”
Vừa nghe thấy câu nói hùng hồn này, mặt tiểu Hoàng đế nhăn lại: “Đã bảo không được nói mà ngươi lại nói nữa! Đại trượng phu nói không giữ lời!”
Thần đồng ý lúc nào chứ? “Nếu Hoàng thượng cho phép thần xuất chiến, thì thần đã khiến cho đám tiểu nhân kia không làm gì được rồi!”
“Tiểu Tống à, không phải trẫm không cho ngươi đánh, mà là quốc khố thực sự cạn kiệt rồi, Hoàng đế cũng không có bạc mà ~~~!” Tiểu Hoàng đế buông thõng tay không biết làm sao: “Trẫm đã nghèo đến mức tay không có nổi một đĩnh bạc rồi! Rốt cuộc là vì sao mà ngươi lại cố chấp như vậy chứ? Mấy năm nay ngươi đánh vào đến tận kinh thành nước Diên rồi, người ta đã phải chạy tới xin đàm phán hòa bình, nên khoan dung độ lượng đi thôi! Hòa bình sống chung thật hữu hảo mới là tốt!!!”
Thấy Tống Thế An muốn nói chen vào, tiểu Hoàng đế lại vội nói: “Trẫm biết, ngươi muốn báo thù cho Mạc tướng quân và Uyển tướng quân, về tình cảm riêng tư mà nói, thì trẫm đồng ý với ngươi, nhưng dù sao đây cũng là chuyện quốc gia đại sự, không thể để ngươi dùng việc quan mà báo thù riêng được. Ngươi nhìn mà xem, bây giờ nước Diên bị đánh đến mức chỉ còn sót lại chút hơi tàn, nhưng nước Tụng của trẫm thì có tốt hơn gì đâu, còn đánh tiếp nữa, dân chúng lầm than, thiên hạ rối loạn mất. Tiểu Tống à, ngươi phải thấu hiểu cho lòng trẫm chứ!”
Hắn ta nói rất đâu ra đấy, có tình có lý, khiến Tống Thế An không khỏi mừng thầm, tuy Hoàng thượng còn nhỏ tuổi, nhưng trong lòng cũng đã biết lo cho bách tính lê dân rồi. Ngược lại, hắn cứ mang nặng thù riêng thực sự không nên chút nào. Nhưng ngay khi hắn đang định khen ngợi vài câu, tiểu Hoàng đế lại nghiêng đầu sang hỏi thái giám bên cạnh: “Tiểu Toàn tử, mẫu hậu dạy như thế đúng không? Trẫm có nói thiếu điều gì không?”
Phụt —-
Nhìn mặt Tống tướng quân thoáng đen sì đi, tiểu Toàn Tử thật không biết làm sao, trả lời cũng không được, mà không trả lời cũng không được! Hoàng thượng à, sao ngài lại phải hỏi mấy câu đó làm gì chứ!!!
Tiểu Hoàng đế cũng nhận ra là mình vừa lỡ lời, gượng cười nói: “Tiểu Tống, ngươi yên tâm, cứ nghỉ ngơi dưỡng sức vài năm. Chờ trẫm có tiền, nhất định sẽ lại cho ngươi đi đánh giặc!” Nói xong, hắn lại tự lẩm bẩm: “Vẫn nên viết một tấm hoành phi cho nương tử ngươi thì hơn. Dạo này thư pháp của trẫm tiến bộ rất nhiều…”
——
Tống Thế An ôm xấp giấy Tuyên Thành rời khỏi hoàng cung. Chưa bao giờ tiểu Hoàng đế hứng thú viết chữ như hôm nay, viết hết bức này đến bức khác, cuối cùng còn chốt lại một câu: “Trẫm rất hài lòng, tiểu Tống, ngươi đưa về cho nương tử ngươi tự chọn một cái mà treo đi” — nhìn hàng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo trước mặt, Tống Thế An thực sự không hiểu vì sao hắn có thể hài lòng được…
Quay về phủ Tướng quân cũng đã là chính Ngọ — để tiết kiệm tiền, tiểu Hoàng đế còn chẳng thèm giữ hắn lại ăn trưa. Tống Thế An muốn thay xiêm y để đi dùng bữa. Vào phòng ngủ, vừa vòng qua bình phong đã thấy trên giường có người đang nằm sẵn.
Áo ngủ gấm đỏ thẫm thêu trăm hoa đua nở, đường cong lồi lõm lung linh hiển hiện, nhìn nửa cánh tay nõn nà như ngọc lộ ra ngoài, những hình ảnh hương diễm đêm qua lại chợt hiện lên trong óc, khiến bụng dư