Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1342149
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2149 lượt.
ướng sĩ trong quân đều có bổng lộc của triều đình sao?”
“Thiếu phu nhân, là thế này, mấy năm nay tình hình khó khăn, chiến tranh không ngừng, tướng sĩ tử trận rất nhiều, tuy triều đình có phát tiền hỗ trợ tướng sĩ, nhưng vẫn chỉ như muối bỏ biển thôi. Thiếu gia nhân từ, nên mới nhận nuôi các tướng sĩ tàn tật không gia đình ở ngoài thôn trang, cũng có trường hợp có gia đình nhưng gia cảnh khó khăn, vì vậy, tiền cho thuê mỗi tháng cũng chỉ vừa đủ chi trả thôi. Còn nữa, thiếu gia cũng rất ưu ái các tá điền, tiền thuê đất, thuế má đều rất thấp. Cô nhìn xem thực sự là kém xa so với các trang viên khác. Hơn nữa, dù cho thuê những điền trang này, thì cũng chỉ đủ để chi tiêu ở những chỗ đó thôi, mỗi tháng coi như là hòa vốn, thỉnh thoảng lắm mới có một chút bạc gửi về phủ thôi ạ.”
Tống thúc chớp chớp mắt, thấy nàng chỉ tập trung xem sổ sách, giọng nói lại thản nhiên không thể nhận ra cảm xúc gì, trong đầu ông lại thầm cân nhắc, suy nghĩ xem rốt cuộc có nên nói mấy lời kia không, nhớ đến lời lão phu nhân dặn dò rằng thiếu phu nhân không phải là người đơn giản, ông liền thả lỏng tâm trạng, đáp: “Thật ra, cũng không cần ạ.”
“Hả? Ý ông là sao?” Tô Đường cảm thấy hứng thú hẳn.
Tống thúc cúi thấp đầu, chậm rãi nói: “Trong quý phủ có khoảng một trăm người. Khi Hoàng thượng ban thưởng nơi này, lại thưởng thêm mười nha hoàn, hai ma ma, mười sai vặt. Đến khi lão phu nhân tới, cũng mang đến sáu ma ma, tám nha hoàn, tám sai vặt. Bên người thiếu gia có tám thân vệ, sau đó lại có thêm hai mươi hộ vệ từ trong quân ngũ ra nữa…”
Tổng cộng là bảy mươi hai người, kể cả hai bà cháu nhà họ Tống, và Tống thúc, bốn cô nương ở Tây Uyển, nàng và Hỉ Thước nữa là tám mươi mốt người, vậy còn ba mươi người ở đâu ra?
“Thật ra, như vậy cũng là đủ rồi, nhưng trong ba năm nay, Hoàng thượng và các đại thần lại liên tục ban thưởng hoặc tặng mấy nha hoàn, sai vặt sang, nên mới thừa nhiều như vậy.”
Tô Đường hỏi: “Hoàng thượng ban thưởng cũng không sao, nhưng giữa các đại thần thì có gì tốt mà tặng chứ? Quý phủ đâu có thiếu người?”
Tống thúc nhìn quanh bốn phía, thấy không có ai, mới nhỏ giọng nói: “Các vị đại thần trong triều tặng nha hoàn sai vặt cũng là chuyện thường xảy ra, mấy người đó chẳng qua là xếp vào nằm vùng ở các phủ các viện thôi. Cô cũng biết đấy, thiếu gia là đại thần trong triều, nhất cử nhất động đều bị người khác xăm soi chú ý.”
“Nếu đã biết họ là nằm vùng, sao còn nhận?” Tô Đường hỏi.
Tống thúc mấp máy môi, rõ ràng là có điều khó nói.
“Thúc cứ nói đi, đừng ngại.” Tô Đường dứt khoát nói.
“Những điều này, đều do thiếu gia đồng ý ạ.”
Hả? Chẳng lẽ mặt lạnh chấp nhận bị người ta giám sát sao?
“Thiếu gia nói, cậu ấy đi thắng người, ngồi thẳng lưng, không sợ bị giám sát.”
Tô Đường thực sự có thể tưởng tượng ra dáng vẻ cố chấp đến quái gở của mặt lạnh khi nói mấy lời này, khẽ cười nhạt: “Tiền trong túi không đủ nuôi gia đình, mà còn thùng rỗng kêu to!”
Tống thúc ngại ngùng, thiếu phu nhân thật thẳng thắn quá! Có điều, nàng cũng nói ra chính tiếng lòng của ông, có trời mới biết mỗi tháng ông lại hao tâm tổn sức thế nào mới cân bằng thu chi được ở trong phủ đâu!
“Muốn ta lên tiếng hả, trả lại hết mấy người này là xong rồi!” Tô Đường rất dứt khoát.
Gương mặt phúc hậu của Tống thúc thoáng biến sắc: “Không được đâu ạ!”
“Vì sao?” Tô Đường nhướng mày.
Tống thúc cúi đầu với vẻ kính cẩn đáp: “Khi họ đưa những người này tới, nhà ta đã nhận rồi, bây giờ sao trả lại được ạ!”
Tô Đường nghĩ cũng thấy có lý: “Thôi được rồi, tạm thời cứ để họ lại đi. Lần sau mà có người tặng người nữa, thì trực tiếp từ chối là xong!”
“Dạ? Vậy lão nô phải nói thế nào ạ?” Tống thúc hơi khó xử.
Tô Đường xòe hai tay: “Không phải rất đơn giản sao? Nói là người nhà lính không thừa lương thực.”
“…” Tống thúc tin rằng, nếu thiếu gia mà nghe thấy câu này, sắc mặt sẽ vô cùng xấu. Thiếu gia nhà ông là một người rất trọng thể diện, nếu không phải là trọng thể diện, thì cũng sẽ không cố chấp nhận nhiều người như vậy trong khi trong túi chẳng dư dả gì — đây vẫn luôn là lời ông muốn nói mà không dám nói!!!
Một tướng quân mà không nuôi nổi nha hoàn với sai vặt thì nực cười đến thế nào chứ!
“Hả?” Tô Đường lại phát hiện vấn đề mới: “Thành thân nhất định sẽ tốn rất nhiều bạc, sao trong này không có số liệu gì cả?” Tổ chức tiệc rượu, đồ cưới vân vân đều phải tiêu tốn rất nhiều tiền mà.
“Hồi thiếu phu nhân, một phần bạc tổ chức hôn lễ là do trong cung ban xuống, một phần là tiền riêng của lão phu nhân, không dùng đến tiền trong sổ sách ạ.”
“Thế à? Vậy là hôn lễ của ta thành công còn khiến cả Hoàng thượng và lão phu nhân phải tốn kém rồi.” Tô Đường vừa giật mình lại vừa cảm thấy rất vô lý.
Tống thúc cũng hiểu chuyện này rất vô lý. Hoàng thượng bảo thiếu gia thành thân, thiếu gia nói không có bạc, Hoàng thượng liền vung tuyệt bút thưởng bạc xuống, các thứ sính lễ này nọ đều xuất từ trong cung ra — có thể thấy tâm nguyện muốn ép thiếu gia thành thân của Hoàng thượng cấp thiết đến mức nào. Có điều, việc này có