Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342488
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2488 lượt.
áo giáp xuất chinh không?
A Chiêu sẽ lại lần nữa rơi vào nguy hiểm sao?
Hùng ưng cất cánh, bầu trời bừng lên ánh bình minh, chính là lúc ra quyết định.
Khi tên hầu câm xuất hiện một lần nữa, tay cầm một cái lá xanh, cúi rạp trên mặt đất, dập đầu không ngừng, thể hiện tâm ý của hắn ta.
Cửa lớn của viện dần dần mở ra, Kỳ Vương và sứ giả Đông Hạ dưới sự hộ tống của thị vệ, từ từ bước tới.
Trong lúc nguy cấp, Liễu Tích Âm tìm không ra vật gì có thể chứng minh thân phận mình, cũng không có bút, đành phải lấy tấm khăn tay cũ kỹ luôn mang bên người, nhanh chóng viết một bức thư máu, dặn dò: “Bọn chúng giám sát ta rất nghiêm ngặt, e là rất khó chạy trốn. Ngươi tìm cơ hội trốn đi, mang tấm khăn này đến phủ Quận Vương ở Thượng Kinh. Quận Vương phủ ở chính giữa phố Tây, trên cửa có hai con sư tử đá, con sư tử mẹ ôm hai con sư tử nhỏ, rất dễ nhận ra. Sau đó đưa chiếc khăn này cho Diệp tướng quân, cô ấy nhìn thấy xong nhất định sẽ tin ngươi, còn về ta… ta…”.
Cô đã có câu trả lời rồi.
Tên hầu câm tiện tay nhét chiếc khăn vào mồm ngậm lấy, rồi cúi đầu lui ra.
Liễu Tích Âm chỉnh sửa lại nhan sắc, diễm lệ vô cùng, từ từ bước về Kỳ Vương, khóe miệng còn nở ra nụ cười nhàn nhạt, trên khuôn mặt thể hiện một vẻ vô cùng sùng bái cảm kích, cô cúi người hành lễ, dịu dàng nói: “Dân nữ gặp phải đại nạn, xin tạ ơn cứu mạng của Kỳ Vương”.
Thiên hạ lại có một mỹ nhân như thế.
Sứ giả Đông Hạ nhìn đến nỗi mắt như bị đóng băng, hít một hơi, làm sao có thể tin được trên đời có một thứ như thế này chứ.
Biết Kỳ Vương không trọng sắc đẹp, lại thấy sắc đẹp của cô đáng nể, bèn chần chừ khá lâu rồi hỏi: “Tiểu cô nương tên gì? Nhà ở đâu? Ngẩng đầu xem nào”.
Liễu Tích Âm ung dung ngẩng đầu lên, trong giọng nói dịu dàng có mang sự dứt khoát: “Dân nữ họ Diệp, tên Liễu Nhi, là một vũ cơ”.
Kỳ vương: “Múa xem nào!”.
Liễu Tích Âm nhẹ bước di chuyển, đưa cánh tay, chậm rãi múa.
Dương Liễu eo nhỏ, e thẹn rụt rè, sắc đẹp hơn người.
Ánh mắt chan chứa tình, nước hồ gợn sóng, câu hồn đoạt phách.
Đông Hạ thịnh yến, Kỳ Vương hiến mỹ nhân.
Vu cơ Diệp Thị, tư thế dung mạo tuyệt thế, vừa múa đã khuynh thành, múa lần nữa thì khuynh quốc.
Đông Hạ Vương như có được bảo bối, yêu chiều nhất lục cung.
Một con rắn độc đẹp nhất, dịu dàng bơi về phía chân kẻ địch.
Âm thầm chờ đợi trong bóng tối, chờ đợi một cơ hội tốt để lộ ra nanh độc.
Hai khoảng thời gian trong quá khứ
Hạ Ngọc Cẩn tạm quên sự hỗn loạn đang trào lên trong tình cảm của mình, tìm một cao thủ chuyên giải mã âm môi để làm rõ sự việc này. Sau đó cầm bức thư máu vào cung, bẩm tấu Hoàng thượng.
Hoàng thượng thất kinh, sau đó tức giận tột độ, hất rơi hết giấy và nghiên mực ở trên bàn xuống đất: “Nghiệt súc, hắn lại dám như thế à?”. Sau đó đột nhiên lại nảy sinh mọi sự nghi ngờ với đứa cháu không đáng tin này: “Nếu bịa đặt ra câu chuyện này, ngươi biết sẽ có kết cục gì chứ hả?”.
Hạ Ngọc Cẩn im lặng lui về phía sau hai bước, tránh để nghiên mực đập vào chân: “Con và Kỳ Vương thúc không thù không oán, còn ở chỗ ông ấy kiếm không ít tiền, nếu nói ông ta sắp xếp cho con thì còn có khả năng, con sao phải khổ sở sắp xếp cho ông ta chứ? Khi hết tiền còn thiếu một con đường kiếm tiền nữa”.
Hoàng thượng lại hỏi: “Ngươi chắc là không bị lừa gạt chứ?”.
Bà vui đến nỗi vái nguyệt lão vài lần, chỉ mong đầu bạc răng long, vợ chồng kính trọng lẫn nhau, cùng sống với nhau cả đời.
Nửa năm sau Thái tử đăng cơ, bà ấy là người phụ nữ được tôn quý nhất thiên hạ.
Không ngờ, phu quân lại bị con hồ ly tinh câu lấy hồn.
Du Quý Phi trước đây là a hoàn hầu hạ bên Thái tử từ nhỏ, dung mạo cũng coi là xinh đẹp, biết vài câu thơ phú, gảy vài bản nhạc, khoa môi múa mép, lại mê hoặc được tiên đế, đầu tiên là thị thiếp của Thái tử, sau khi đăng cơ sắc phong là Du Mỹ Nhân, tất cả sự sủng ái tập trung vào một mình cô ta. Thái hậu tuổi còn trẻ, tràn đầy sinh lực, muốn giữ vững thân phận, với tài năng và bản lĩnh của bà, sau khi ổn định lại thế cục, bà ba lần bốn lượt muốn chỉnh lý lại hậu cung, nhưng vì đối phương lanh lợi nên vẫn chưa nắm trong tay được. Khó khăn lắm bà mới tìm được cơ hội, lấy cớ hồ ly mê hoặc chủ, bà sai người đánh cho Du Mỹ Nhân một trận để thị uy, nhưng lại làm cho tiên đế nổi giận, suýt nữa bị phế truất ngôi vị. May mà gia tộc cũng có thế lực, liên kết với đại thần ra sức trình tấu, lại thêm sự bảo vệ của Thái hoàng và Thái hậu nên mới tránh được việc bị phế nhưng tiên đế ba năm liền không đến phòng của bà.
Thái hậu ngày ngày khóc lóc. Du Mỹ Nhân trong thời gian này lại có thai, một đứa con trai, chính là Kỳ Vương bây giờ, tiên đế lại càng thêm sủng ái, phong là Du Phi. Cuối cùng bà cũng hiểu ra, đối với đế vương gia vô tình, thì nước mắt nhất định phải chảy vì lợi ích, chứ không phải vì tình yêu. Vì thế bà thu lại cái cảm giác tuổi trẻ ương bướng, làm lạnh trái tim mình, chỉnh đốn lại tất cả, quay trở lại chiến trường.
Trong sự dày vò và đau đớn, từ một ngườ