Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342238
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2238 lượt.
.
Đôi mắt của Diệp Chiêu hơi sáng lên, ấp úng nói: “Những bức thư này, không đành để người ngoài biết, thiếp đặc biệt dặn dò người đưa thư phải đưa đến tận tay Liễu cô nương, để cô ấy đích thân….”.
Hai người mặt đối mặt.
Hạ Ngọc Cẩn: “Nàng cũng không dám chắc cô ta có nhận được thư không?”.
Diệp Chiêu chần chừ gật đầu.
Hạ Ngọc Cẩn lắc đầu quầy quậy: “Dù sao nếu ta là Kỳ Vương, muốn mưu phản cũng tuyệt đối không ra tay với Liễu Tích Âm, thậm chí không thể lại gần. Hành vi như thế thực sự rất nguy hiểm, cũng rất ngu xuẩn”.
Diệp Chiêu nghĩ một lúc, liền đưa ra giả thiết: “Nếu ông ta không biết đối phương là Liễu Tích Âm thì sao?”.
Hạ Ngọc Cẩn không trả lời được.
Chân tướng sự việc, đều trong đầu của tên câm điếc.
Hắn ta không biết chữ, không biết nói, đưa được lá thư này vô cùng gian nan vất vả, làm sao có thể nói rõ ràng chứ?
Lần trước khi bắt tên hung thủ mưu hại Lý đại sư, tên ăn mày làm nhân chứng vì lập được công lao nên Hạ Ngọc Cẩn giữ lời hứa bảo đảm cho hắn ta ăn cơm no cả đời và đặt tên là A Phúc, nhận vào trong phủ, ở trong phủ làm những công việc vặt. Chỉ một thời gian hơn nửa năm ngắn ngủi, từ một tên gầy giơ xương hắn đã trở thành một tên béo tốt. Do không sợ hôi bẩn, lại có chung một thứ ngôn ngữ, hắn được sai đi chăm sóc tên câm điếc, cho hắn ta tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ quần áo sạch sẽ, mời thái y đến nối xương chữa trị, đợi hắn ta bình tâm lại, ở bên canh an ủi: “Quận Vương gia là một người tốt nhất định làm được, người gác cửa cũng tận trung với công việc, lần hiểu lầm này thực sự sâu sắc quá, có điều đừng lo lắng, đợi sau khi điều tra rõ chân tướng, Quận Vương gia sẽ cho ngươi ăn no cả đời”.
Tên câm điếc vẫn ú ú ớ ớ hoa tay múa chân.
Căn cứ vào sự hướng dẫn ngôn ngữ câm không có tiêu chuẩn nào, A Phúc chỉ có thể ngồi bên cạnh đoán: “Ngươi muốn uống nước? Ngươi muốn ăn? Ngươi muốn trở mình? Ngươi muốn đi nhà xí? Ngươi muốn ngắm cô nương xinh đẹp?”. Mãi cho đến khi đoán: “Ngươi muốn gặp tướng quân?”.
Tên câm cuối cùng cũng thở phào một cái, ra sức gật đầu, chỉ sợ cậu ta lại đoán đi chỗ khác, sau đó vỗ vỗ ngực, ra vẻ rất khỏe mạnh, không sao cả.
Diệp Chiêu cũng đang đau đầu về việc làm thế nào để hỏi chuyện hắn, vừa đi vừa nói: “Nét chữ rất khó phân biệt, trước tiên phải xác nhận xem người đưa cho hắn ta cái khăn có phải là Liễu Tích Âm không?”.
Hạ Ngọc Cẩn chạy theo sau cô, đề nghị: “Hắn ta nghe hiểu, hỏi hắn ta một vài đặc điểm của Liễu cô nương, trả lời bằng cách gật đầu hoặc lắc đầu, để xác định thật giả. Ví dụ như hỏi hắn ta mắt của Liễu cô nương có giống với Liễu Diệp không? Có phải là mắt như nước hồ thu, lông mi dày dài không? Miệng như quả anh đào không v.v…”.
Diệp Chiêu: “Ờ”.
Tên câm nhìn thấy Diệp Chiêu đến, rất kích động, đang định nằm trên giường hành lễ, liền được miễn.
Diệp Chiêu chỉ vào Hạ Ngọc Cẩn, đi thẳng vào vấn đề: “Cô nương đưa thư có phải còn xinh hơn anh ta không?”.
Tên câm ngẩng đầu, nhìn Hạ Ngọc Cẩn đang sững người vì ngạc nhiên, suy nghĩ một lúc, rồi ra sức gật đầu, sốt ruột như sợ người khác tranh mất vậy.
Sự việc nhanh chóng được giải quyết.
Hạ Ngọc Cẩn im lặng.
Diệp Chiêu vỗ vỗ vào vai cậu ta: “Đơn giản biết bao”.
Hạ Ngọc Cẩn suy nghĩ trong lúc cảm thấy chán nản nhất trong cuộc đời mình… Không bỏ người vợ này, liệu có phải là phán đoán sai lầm nhất mà cậu ta đã làm trong cuộc đời này không?
Những câu trả lời tiếp theo là một chuỗi ảm đạm.
“Ngươi là người Giang Bắc? Không phải? Vậy là Mạc Bắc? Mạc Bắc ở đâu? Kỳ Huyện? Hồng Trang? Tô Huyện?”.
Gật đầu.
“Chiếc khăn là đích thân Liễu cô nương đưa cho ngươi hả?”.
Gật đầu.
“Chữ do đích thân Liễu cô nương viết phải không? Ngươi lắc đầu là chỉ không phải hay là không biết? Không phải lắc một cái, không biết lắc hai cái”.
Lắc đầu hai cái.
“Cô ấy rơi vào tay Kỳ Vương sao?”.
Gật đầu.
“Liễu cô nương bây giờ có gặp nguy hiểm không?”.
Gật đầu.
“Kỳ Vương muốn giết cô ta?”.
Lắc đầu.
“Kỳ Vương muốn… ức hiếp cô ta? Lấy cô ta làm thiếp phòng?”.
Lắc đầu.
“Kỳ Vương muốn lợi dụng cô ta?”.
Gật đầu.
“Kỳ Vương thấy cô ấy xinh đẹp, đem đi tặng cho người khác?”.
Gật đầu.
“Đem đi Đông Hạ?”.
Gật đầu.
“…”
Sự việc xảy ra nửa tháng sau khi lũ lụt. Tên câm không biết đường, cũng không dám tùy tiện giao bí mật vào tay người không tín nhiệm. Dùng đôi chân khập khiễng bước đi, mất bốn năm tháng, khó khăn lắm mới đến được Thượng Kinh. Lang thang khắp nơi, căn cứ vào sự miêu tả của Liễu cô nương và nghe trộm người khác nói hắn mới xác nhận được vị trí của phủ Nam Bình Quận Vương. Vốn dĩ cứ tưởng là tướng quân ngày nào cũng phải lên triều, Quận Vương gia ba ngày hai lần ra ngoài đi chơi, ở ngoài cửa đợi họ ra rồi đưa thư chắc là không khó khăn lắm. Suy đi tính lại cũng không ngờ tướng quân bị cách chức, Quận Vương ở ngoài phố uống rượu say, hai người đều thấy xấu hổ, không muốn ra ngoài. Hắn ta lại không có cách nào nói với người gác cửa, đành phải ở bên ngoài đợi chờ, phải mất hai tháng mới đưa được chiếc khăn tay