Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342207
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2207 lượt.
sĩ phương Bắc, dũng mãnh vô song, thiện dùng kỵ binh, tinh thông bố trận, đã từng giao đấu với Y Nặc, liệu còn có người phù hợp đi chinh phạt Đông Hạ hơn cô ấy sao?”. Hạ Ngọc Cẩn hít sâu vào một hơi: “Không sai, ta là nô tài của vợ, là người hèn nhát, là đồ nghiệp chướng, là đồ bùn đất không đáng dính lên tường. Nhưng không sao cả! Người trong thiên hạ thích cười thì cứ để cười cho sướng đi! Ta chỉ biết, trong ngõ nhỏ Ngưu Giác ở phố Bắc, có một người mẹ già bảy mươi tuổi, bốn đứa con trai của bà ta đều hy sinh ở chiến trường Giang Đông, bà ta đã khóc mù cả hai mắt. Trong ngõ Kim Tiền, Tiền Phú Quý đi rồi, người vợ mới cưới được ba ngày của anh ta trở thành quả phủ…”. Khuôn mặt cậu đỏ lựng lên: “Tôi Hạ Ngọc Cẩn chưa đọc hết mấy quyển sách, không hiểu quy củ, không hiểu chính sự. Các người đều là những người giỏi giang, khổ cực đi lên từ con đường tú tài, mở to đôi mắt ra, mà nhìn những người bố người mẹ đang mất đi con mình, những người vợ mất chống, và những đứa con mất cha. Sau đó hãy bỏ cái quy tắc buồn cười đó sang một bên sờ vào lương tâm mình, trả lời ta, Diệp chiêu có phải là tướng lĩnh chinh phục Đông Hạ phù hợp nhất không?!”.
Triều đình im lặng, vài vị quan viên có con em nhà mình đang ở Giang Đông khổ chiến, len lén cúi đầu, lau đi những vệt nước nơi khóe mắt.
Hoàng thượng từ từ mở miệng: “Phong Diệp Chiêu làm đại tướng quân chinh phạt Đông Hạ, Trịnh Tử Long làm phó tướng, điều quân lên Mạc Bắc, xuất binh thảo phạt Đông Hạ, thu hồi giang sơn”. Hoàng thượng thấy trong bá quan có người còn định mở miệng, sự kìm nén tích tụ bao năm lại bốc lên não, vô cùng tức giận, hất tay trách mắng: “Không phải là phụ nữ nắm quyền lên triều, mà là đàn ông cả triều không bằng một người phụ nữ! Tổ tông thánh minh, nếu trời nộ vì một người con gái xuất chinh mà giáng tội Đại Tần, thì cứ để nó xảy ra! Trẫm một mình gánh chịu!”.
Thiên tử tức giận, bá quan im lặng, đồng thanh hô vạn tuế.
Hạ Ngọc Cẩn cúi người xuống, dập đầu tạ ơn.
Bãi triều, bước ra cửa cung.
Hạ Ngọc Cẩn thả lỏng những ngón tay đang nắm chặt, những cái móng tay cắm sâu vào da thịt, hình như có cả vết máu.
Không thể không làm, không được không làm.
Cậu ta đã hoàn thành nhiệm vụ của mình một cách xuất sắc.
Tàn nhẫn đẩy người con gái cậu ta yêu thương nhất ra cái chiến trường khó có thể khôi phục.
Tiếp theo, còn có thể làm gì chứ?
Một đứa trẻ được nuông chiều lớn lên, dây cung không kéo nổi, đao không vác được, cậu ta là đồ bỏ đi! Cậu ta là đồ đáng bỏ đi nhất trên thế gian này.
A Chiêu nói: “Anh ấy bây giờ là một con chim ưng bị mất đi lông vũ, nhưng chim ưng chung quy lại sẽ dang rộng đôi cánh, vút lên trời xanh giống tất cả những con chim ưng khác”.
A Chiêu, nàng sai rồi.
Hạ Ngọc Cẩn men theo bức tường cung, lần đầu tiên từ khi sinh ra đến giờ cậu ta hận mình bất lực đến thế.
A Chiêu, chúng ta thực sự có thể sát cánh bay cùng nhau không?
Diệp Chiêu đang im lặng ngồi trong phòng khách, mặc áo giáp dài mặt thú dát bạc, chiếc mũ bạc cửu khúc có gắn lông chim trang trí được đặt ngay ngắn trên bàn. Cô đang lau chùi thanh bảo kiếm sắc nhọn hết lần này đến lần khác, động tác chậm rãi chắc chắn, hình như đang bảo dưỡng một thứ đồ cổ tinh xảo nhất.
Hai chị em Thu Hoa và Thu Thủy, đem theo túi đồ, mặc áo giáp chiến, người trước người sau lao đến, đôi mắt đỏ hoe, kiên nghị nói: “Tướng quân, lần này xuất chinh, cho chúng em đi!”.
Diệp Chiêu nhè nhẹ lắc đầu.
Thu Hoa kêu lên: “Thù cha không đội trời chung!”.
Thu Thủy thấp giọng: “Tướng quân người đã từng trải qua, chắc người hiểu ạ”.
Diệp Chiêu nói giọng khàn đục: “Cha các người đã ủy thác cho ta, tìm hạnh phúc cho các ngươi. Đây là việc cuối cùng ông ấy cầu xin ta làm, ta nhất định phải thực hiện”.
Hai chị em người trái người phải kéo tay áo cô mà khóc lóc: “Cầu xin chị, để chúng em đi đi. Cha chết thảm, lại còn ở lại hậu phương đi lấy chồng, chúng em không làm được. Cho dù chị không để chúng em đi, chúng em cũng vẫn sẽ đi! Cho dù bị tướng quân đánh gãy chân, đánh gãy tay, bò cũng phải bò đến Giang Đông!”.
Diệp Chiêu nhìn thấy quyết tâm không hề nghi ngờ trên khuôn mặt bọn họ, thở dài một cái: “Chỉ cho một người đi, còn người khác ở lại. Bất luận xảy ra chuyện gì, đều phải nghe lời Quận Vương, ở lại Thượng Kinh, an phận lấy chồng để hoàn thành tâm nguyện vì cha ngươi”.
Thu Hoa Thu Thủy lau khô nước mắt, nhìn nhau một lúc, rồi tranh giành nhau.
Thu Hoa: “Ta là chị, em phải nhường ta!”.
Thu Thủy: “Phì! Chị làm việc không chắc chắn, nên ở lại hậu phương, đừng gây thêm rắc rối cho tướng quân”.
Thu Hoa: “Cái lý của địa vị cao thấp, ngươi không nghe Hồ Ly nói à?!”.
Thu Thủy: “Lời anh ta nói là gì chứ! Chị chẳng qua là lớn hơn em một khắc, chúng ta giống hệt nhau nói không chừng khéo mẹ còn nhớ lầm nữa là!”.
Thu Hoa: “Võ công của ta hơn ngươi!”.
Thu Thủy: “Đầu óc của em hơn chị!”.
“Rút thăm!”.
“Bốc quẻ!”.
…
My Nương mắt đỏ hoe thu dọn hành lý, Huyên Nhi nhét vào bên trong vài tấm áo ấm và tấm lót giày dày dày, Dương Thị mắ