Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342220
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2220 lượt.
iếp được thoải mái”. Cô nói: “Để thiếp không nhớ chàng”.
“Được”. Hạ Ngọc Cẩn nghĩ ngợi rồi lại nghĩ ngợi, gật đầu mạnh, trên môi nở nụ cười cay đắng, nói dường như không cần suy nghĩ: “Nếu ba năm nàng không quay về, ta sẽ lôi đơn ly hôn nàng viết trước đây ra rồi lấy vợ khác, bảo đảm sẽ lấy một người vợ mới dịu dàng hiền đức, rồi lấy thêm bảy tám người thiếp xinh đẹp, rồi sinh một lũ tiểu tử, đứa nào đứa nấy nhanh nhẹn khỏe mạnh, sau đó quên sạch mọi thứ về nàng”.
Diệp Chiêu vỗ tay cười nói: “Được như thế thì tốt quá, tốt quá”.
Cô quay người, đội mũ bạc lên, đeo gươm vào người, nhảy lên ngựa, phi thẳng về phía doanh trại, không quay đầu lại nữa.
Cậu vẫn ở chỗ cũ, đờ đẫn nhìn theo bóng dáng xa dần của cô, càng lúc càng nhỏ, cho đến khi biến mất không thấy nữa. Cuối cùng cậu rút từ trong người lấy ra một tờ đơn ly hôn được giấu như bùa hộ mệnh, hai nhát ba nhát, tức giận xé thành trăm mảnh, rồi vứt mạnh về phía sau. Từng mảnh vụn tơi tả trong không trung, theo gió bay đi…
Cô ấy làm việc cô ấy nên làm, còn cậu ta làm việc cậu ta muốn làm.
Cả đời cả kiếp này, vợ của Hạ Ngọc Cẩn, chỉ có một người mà thôi.
Bí mật lịch sử của Đông Hạ
Đông Hạ là dân tộc du mục. Vương thành của bọn họ không có tường thành vững chãi mà chỉ có đàn cừu đông vô tận và cung điện do những căn lều nối tiếp nhau tạo thành.
Đông Hạ Vương háo sắc, từng lấy bốn lần chính phi. Chính phi thứ nhất là Trại Hãn, là bạn thanh mai trúc mã của ông ta, tình cảm sâu đậm nhất, sau khi kết hôn có đại Hoàng tử Ha Nhĩ Đôn, đại hoàng nữ Mẫn Mẫn. Vị chính phi này sau đó vì bệnh mà chết. Chính phi thứ hai, Sa Lâm Na, là con gái của bộ tộc Ô Lan, sau khi kết hôn sinh nhị Hoàng tử Ô Ân và tam Hoàng tử Y Nặc, sau người phi là Anh La Cổ hãm hại mà chết. Anh La Cổ dựa vào thế lực của bộ tộc Hạ Tỳ nhà mình, một phát trở thành chính phi, sinh lục Hoàng tử Ba Âm, tứ hoàng nữ Đồ Nhã và lục hoàng nữ Tô Cách, và tìm đủ mọi cách bài trừ Hoàng tử Ô Ân và Y Nặc.
Ô Ân và Y Nặc âm thầm thu thập những chứng cứ về việc mẹ bị sát hại, đồng thời liên kết với thế lực của bộ tộc Sinh Mẫu, nhẫn nhịn nhiều năm. Nhân cơ hội vương phi Anh La Cổ về bộ tộc thăm gia đình, liền dẫn binh tiến công, tiêu diệt toàn tộc Hạ Tỳ, giết vương phi Anh La Cổ, giết lục Hoàng tử Ba Âm.
Đông Hạ Vương biết được tin liền thất kinh, nhưng tính cả chính phi trắc phi cộng lại, ông ta có cả thảy mười bảy mười tám người phụ nữ và tám đứa con trai. Bây giờ bộ tộc Hạ Tỳ đã bị tiêu diệt, thế lực của bộ tộc Ô Lan lớn. Chỉ vì một người phụ nữ thâm độc và một đứa con trai chưa trưởng thành, thì liệu có đáng không?
Liễu Tích Âm hỏi: “Nếu ông ta biết chuyện của chúng ta thì sao?”.
Đại Hoàng tử lắc đầu: “Con sư tử của ông ta từ lâu đã không có tư cách tranh giành rồi”.
Phong tục Đông Hạ phóng khoáng, anh em chung vợ, chị em chung chồng, không cho là tồi tệ lắm. Chỉ cần không để sự việc phơi bày ra, ông ta cũng không vì một người ca kỹ được sủng ái không có danh phận và một người con trai được rất nhiều bộ tộc hỗ trợ mà can thiệp vào. Càng huống hồ cậu ta là con trai của vương phi Trại Hãn, là người con trai của người phụ nữ duy nhất mà Đông Hạ Vương yêu thương, là dũng sĩ số một của Đông Hạ, là người kế thừa mặc định.
“Đúng thế, Đông Hạ Vương rất nhanh sẽ nhường ngôi thôi”. Liễu Tích Âm bỗng nhiên kéo tay áo cậu ta, khóe mắt lại ánh lên nước mắt: “Em chỉ sợ, chàng hy vọng càng lớn, thì thất vọng càng lớn”.
Đại Hoàng tử cau mày: “Sao lại nói ra điều này?”.
Liễu Tích Âm cúi đầu, vừa muốn nói vừa không.
Đại Hoàng tử lại giục.
Liễu Tích Âm cuối cùng ấp úng nói: “Mấy ngày gần đây, em hầu hạ ở bên Đông Hạ Vương, tiệp báo tiền tuyến chuyển tới, mọi người đều không ngừng khen ngợi Hoàng tử Y Nặc hữu dũng hữu mưu, còn trên bàn tiệc chúc mừng…”
Đại Hoàng tử cười nói: “Sợ gì chứ, tuy em trai giỏi giang. Nhưng phụ thân đã từng nói rõ ràng, hoàng vị sẽ giao cho ta”.
Liễu Tích Âm vặn vặn cái khăn, nói mang theo sự hận thù: “Em biết chàng không thích đọc sách, không thích nghe lịch sử Đại Tần. Tổ thượng của em và chàng là tội quan của Đại Tần, nhưng chàng có biết tại sao lại mắc tội không? Là Đức tông đế gian tặc không muốn em mình đăng cơ, khởi binh tạo phản, tiến vào kinh thành, giết em xưng đế, tổ phụ của ta là quan giữ thành, bị chu di cửu tộc, đàn bà phụ nữ đều xuống làm nô tỳ, em mới…”.
Đại Hoàng tử lắc đầu: “Không thể, Y Nặc là người tốt bụng tử tế, đối với ta cũng rất cung kính, cậu ta nhất định không làm việc này đâu”.
“Em là một người con gái trong hậu viện, cái gì cũng không biết”. Liễu Tích Âm rúc vào lòng cậu ta, nhỏ giọng nũng nịu: “Em ở Đại Tần chịu đủ khổ cực, cuối cùng gặp được chàng, mới hiểu ra thế nào là tình yêu thật sự. Em yêu chàng, chỉ muốn đời đời kiếp kiếp sống hạnh phúc cùng chàng”, ngón tay cô nhẹ nhàng lướt qua bộ ngực trần của anh ta, quả quyết nói: “Để được bên chàng, em đến chết cũng không sợ, danh phận địa vị gì gì đó, em càng không quan tâm! Em chỉ mong có th