Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342181
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2181 lượt.
ng trách nhầm Hồ tham tướng.”
“Con gái con đừng nói ngốc nghếch như thế! Không phải nó thì còn có thể là ai chứ?!” Thu Lão Hổ sốt ruột. Sống ở một nơi thôn quê, theo phong tục quê hương ở trong đầu ông ta, nếu không tóm được tên Hồ Ly này, con gái ông ta nuôi con hoang, khi trở về không phải dìm trong chuồng lợn thì phải xuất gia. “Yên tâm, cho dù cha phải mất cái mạng này, cũng bắt hắn ta phải chịu trách nhiệm!”
“Tôi tự chịu trách nhiệm”. Hồ Thanh nhìn Thu Thủy nước mắt lã chã, không hung hãn như ngày thường, cũng động lòng một chút. Anh ta đứng dậy bước tới, ân cần dịu dàng đỡ cô đứng dậy, nhẹ nhàng nói: “Thu Thủy muội, muội có tình có nghĩa, Hồ Thanh ta sao lại bạc tình bạc nghĩa được? Lấy được cô về là phúc phận, nhất định cả đời này không phụ. Muội muội ngoan, muội đừng quỳ nữa, cẩn thận đứa con nhỏ của chúng ta”. Chỉ dựa vào dũng khí của cô ấy vì chiến sự mà hy sinh sự trong sạch của mình thì cũng đủ để bất kỳ người con trai nào lấy làm vợ.
Thu Thủy sững sờ nhìn anh ta.
Thu Lão Hổ không kìm được sung sướng, liền trở mặt nói: “Được rồi được rồi, con gái lớn phải lấy chồng, tha cho người cái tên tiểu tử thối đấy.”
Ông ta lại bắt đầu than vắn thở dài, tại sao con ni tử chết tiệt Thu Hoa không tới cùng chứ?
Nếu không có thể gả cả hai đứa cho Hồ Thanh.
Đêm đó, Diệp Chiêu làm chủ hôn, chỉ là đơn giản để hai người đó vái thiên địa. Lữ đại phu tiếp tục lắc đầu nói thai của Thu Thủy không ổn, không thể đi đường được, vì thế Hồ Thanh phải ở bên chăm sóc cho cô ấy.
Hạ Ngọc Cẩn nhìn vợ chồng họ ân ái, trong lòng thấy hơi xót xa. Vợ cậu ta ở bên cạnh không được động vào thì không nói làm gì, đây đến cả chăm sóc đứa con thực sự bên trong bụng cô ấy cũng phải lén lén lút lút.
Hôn sự làm xong, Diệp Chiêu hỏi cậu ta: “Chỉ có thế này, vẫn không đủ để dập tắt toàn bộ những lời đồn đâu nhỉ?”
Hạ Ngọc Cẩn thôi không suy nghĩ nữa, nháy mắt với Dế Mèn từ lúc đến Giang Đông mặt mày lúc nào cũng cau có khổ sở, cười nói: “Bắt đầu từ ngày mai, cô tiếp tục cầm đại đao đi luyện võ.”
Diệp Chiêu cau mày: “Lữ đại phu nói cây đao đó quá nặng, dùng để múa, không thuận tiện lắm. Hay là thay một thứ nhẹ hơn, chi bằng luyện kiếm vậy?”
Hạ Ngọc Cẩn giảo hoạt nói: “Cây kiếm nhẹ hều hều thế, làm gì có tính thuyết phục?”
Diệp Chiêu ngạc nhiên.
Một lúc sau, Dế Mèn và Lưu Tam Lang, thở hổn hển mới vác được cây đại đao nặng mấy chục cân vào.
Hạ Ngọc Cẩn một tay cầm lấy cây đao, múa một cái, vẽ hai đường đao trong khong trung, cười hì hì: “Vợ ơi, cây đao này ta cũng múa được?”
Diệp Chiêu ngạc nhiên nhìn cậu ta.
Hơn một tháng không gặp, người chồng yếu ớt gầy gò của cô ta đã ăn được linh đơn của Bồ Tát, nên trở thành thần tiên rồi sao?
Hạ Ngọc Cẩn đưa đại đao cho cô ta.
Diệp Chiêu vô cùng quen thuộc với trọng lượng của các loại vũ khí, cô đưa tay ra nhận lấy. Không ngờ cây đao có vẻ như nặng trình trịch lại nhẹ hều, cô không hề chuẩn bị, dùng lực quá mạnh, nên bị loạng choạng một cái: “Đây là…?” Cô lật đi lật lại xem xét cây đao, đâu đâu cũng là sắt đúc thành, không hề có vết rạn nứt, đành tò mò đưa tay ra muốn bẻ một cái.
“Không bẻ được đâu!” Hạ Ngọc Cẩn giật mình một cái, vội vàng ngăn hành động lỗ mãng của cô lại, giải thích: “Vũ khí này là tài nghệ của Lưu Thiết Trượng ở kinh thành, tài nghệ của ông ta rất giỏi, còn có kỹ thuật khắc chữ, thường xuyên làm các đồ tinh xảo cho mấy tay nhà giàu. Kín đào nhờ thì ông ta cũng có thể làm ra được những cây đao như thế này.”
Diệp Chiêu kinh ngạc: “Cây đao nhìn nặng nhưng không dùng được, e là chém không được một cái đầu đã gãy rồi, làm sao dùng được chứ?”
Hạ Ngọc Cẩn nói: “Ở Thượng Kinh làm gì có mấy cơ hội để nàng phải dùng đến đao thương chứ? Mấy thằng ăn chơi nhà võ tướng đều yêu thể diện, hoặc là lúc luyện võ thì lười nhác, hoặc là nghĩ tới mỹ nhân trước mặt để tăng vũ dũng, bèn lén lút làm loại vũ khí rỗng tâm, cố tình bảo vài người thở hổn hển mang vác, sau đó bản thân mình lại nhẹ nhàng cầm lên, thể hiện sức lực phá núi ngăn sông, khí công cái thế, nên lừa được không ít người.”
Diệp Chiêu lại nhìn nhìn cây đại đao, cây đao mẫy chục cân cầm trong tay lại chỉ còn vài cân, chả trách chồng cô múa được, không ngừng cảm khái: “Thiếp đã nói tên nhị tiểu tử của nhà Mộc tướng quân, làm gì có sức lực lớn như thế để cầm cây đao Bá vương mấy chục cân, còn khen cậu ta là cơ thể yếu nhưng lực không yếu…”.
Thợ rèn Lưu Tam Lang mỉm cười nói: “Cây đao Bá vương đó cũng do tôi làm, mất hơn hai mươi ngay, dùng ba bốn cân vật liệu tốt. Nếu tướng quân thích thì làm cho người một cái? Chỉ cần không đập vào không đụng vào, thì cũng không có vết nứt”.
Hạ Ngọc Cẩn khoát tay: “Làm đi! Trong tay tướng quân có mấy thứ vũ khí nặng tay, chọn vài mẫu tốt rồi làm hết cho ta! Ta đây sẽ trọng thưởng!”
Ai không biết Nam Bình Quận Vương chi tiêu hậu hĩnh?
Lần thu nhập này có thể đủ cho mình ăn uống cả đời.
Lưu Tam Lang vô cùng mừng rỡ lui đi.
Diệp Chiêu có được cây thần binh lợi khí này, tỏ ra rất vui thích, vòng eo cô nhỏ, lại quấn thêm vài vòng p