XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342158

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2158 lượt.

chết khiếp: “Ta vét sạch nhà cửa mang tiền ra chiến trường, giúp giải quyết nỗi lo trước mắt cho Hoàng bá phụ. Thê tử ơi nàng nhất định phải cầu xin giúp ta, để ông ấy đánh ta ít đi vài cái nhé”.
Diệp Chiêu ôm lấy đống ngân phiếu không chịu rời: “Yên tâm, chàng là đứa cháu ngoan vì bảo vệ Thái hậu, bà ấy nhất định không thể ngồi nhìn không quan tâm được. Thiếp bảo mọi người nói vào cho chàng, chứng minh chàng ở trong quân không làm loạn, lại chuẩn bị cho thiếp thuốc Kim sang tốt nhất, chắc ông ấy không đến nỗi đánh chàng mạnh tay đâu”.
Hạ Ngọc Cẩn mặt mày đau khổ: “Được thế thì tốt quá, trong nhà để một nghìn lượng cho mấy người ở lại, thêm một đứa con nữa là chẳng còn gì. Ta không biết đánh nhau cần bao nhiêu tiền, cầm được bao nhiêu thì cầm, chỉ sợ không đủ tiêu. Đến cả của hồi môn của nàng ta cũng đem tới, số tiền này nàng có thể không động đến thì đừng động đến”.
Diệp Chiêu hào sảng: “Của hồi môn không phải dùng để tiêu sao? Cái việc nhỏ này coi là gì chứ? Thiếp ăn vỏ cây cũng được.”
Hạ Ngọc Cẩn sờ sờ cái bụng yếu ớt của mình, quyết định dứt khoát: “Ta nhớ mẹ, sau khi về ở phủ An Thái Phi một thời gian, mẹ thấy chúng ta bình yên trở về, nhất định rất vui”.
Diệp Chiêu đồng ý: “Làm con dâu cũng nên thường xuyên đi thăm người già”.
Sơn cùng thủy tận, cuối cùng thì vẫn phải già.
Trong mắt hai con người vô lại đó đang lóe lên những cái nhìn ác độc, vô sỉ cùng cười lên.
Ở kinh thành xa xôi, phủ An Vương.
An Thái Phi đang hắt xì hơi mạnh vài cái.






Chuyện xưa quá khứ
Tiền có rồi, lương thực cũng sẽ có.
Diệp Chiêu không dám giao việc mua bán cho Hạ Ngọc Cẩn, cái đồ tiêu tiền như đất, nhưng lại không thể để bí mật bị rò rỉ ra ngoài, bèn tóm cái tên Hồ Thanh vừa mới cưới ra, bảo anh ta mau chóng đi làm việc. Hồ Thanh lần đầu tiên được nếm mùi vị của đêm động phòng, Thu Thủy lại hạn chế tính khí nóng nảy trước đây, đúng là thời điểm tốt tình nồng ý đượm. Tuy biết phải lo đến toàn cục, nhưng nhìn Diệp đại tướng quân nghiêm nghị trách mắng anh ta không được chìm đắm trong hạnh phúc, lại nhìn thấy Hạ Ngọc Cẩn lúc nãy ở bên cạnh còn bóp vai cho Diệp tướng quân, nghĩ đến đây anh ta nhớ đến bản thân mình, trong lòng cũng có chút nghèn nghẹn.
Kết quả phải lấy Thu Thủy tuy không tồi, nhưng nghẹn thì vẫn nghẹn.
Hồ Ly chẳng lẽ phải chịu thiệt thòi sao?
Hạ Ngọc Cẩn kìm lại cái mũi đang nghèn nghẹn lại của mình: “Hồ Thanh nói hết mọi việc với ta rồi.”
Da đầu của Diệp Chiêu càng giật giật: “Chuyện… chuyện gì?”.
Hạ Ngọc Cẩn cảm động nói: “Hóa ra nàng ở biên ải bao năm như thế, một mực đều nhớ đến sức khỏe của ta. Trên con đường đánh trận, còn đi khắp nơi trời Nam đất Bắc để tìm thầy hỏi thuốc cho ta, khẩu âm của người đạo sĩ du phương đến kinh thành để chữa khỏi bệnh cho ta đó nghe có vẻ là người Mạc Bắc, Hồ Thanh nói ông ta do nàng mời đến”.
“Có… có việc này sao?” Diệp Chiêu cười ha ha, nghiêm chỉnh nói: “Thiếp và chàng không quen nhau, sao có thể làm việc phiền phức này chứ?”.
Hạ Ngọc Cẩn lắc đầu: “Hồ THanh và người đạo sĩ đó biết nhau rất rõ, là nàng bảo Hồ Thanh mời ông ta đến, Hồ Thanh đã nói hết mọi việc rồi”.
Diệp Chiêu lão luyện thoái thác: “Anh ta lại nói khoác rồi”.
Hạ Ngọc Cẩn dừng lại một lúc, lắc lắc đầu: “Ông đạo sĩ đó đến đi không ai biết. Xem xong bệnh là rời khỏi kinh thành ngay. Người nhà ta cũng không đi khắp nơi nói ông ta có bộ râu chuột mắt lại ti hí, vì thế Hồ Thanh không thể miêu tả khuôn mặt của ông ta tỉ mỉ chính xác như thế được, đến ở bên tai ông ta có một nốt ruồi to cậu ta cũng biết”.
Diệp Chiêu trong lòng suy nghĩ một chút, nhưng mồm vẫn cãi: “Lừa đấy, Hồ Ly nói mà anh cũng tin?!”.
Hạ Ngọc Cẩn than thở nói: “A Chiêu, đừng chối nữa, những việc hoang đường nàng làm, ta đều biết hết, cũng thông cảm cho nàng mà”.
Sự việc đã đến nước này, có thể giải quyết hết mọi việc lo lắng trong lòng, khiến người khác rất cảm động.
Đôi mắt của Diệp Chiêu bắt đầu hơi nhòe lại.
Hạ Ngọc Cẩn quan sát sắc mặt Diệp Chiêu, tiếp tục nói: “Tuy trước đây rất để ý, nhưng bây giờ nghĩ lại, cũng chẳng có gì to tát cả. Tuy ta ghét tên tiểu tử Hồ Thanh, nhưng anh ta nói cũng đúng. Hai vợ chồng, làm sao có thể giữ bí mật trong lòng được chứ? Nàng tuy có sai, nhưng cũng cố gắng sửa chữa. Vì thế ta không trách nàng”.
Diệp Chiêu chần chừ: “Cái tên tiểu tử đó thực sự nói hết chuyện của thiếp ra rồi?”.
Hạ Ngọc Cẩn gật đầu nói: “Nói rồi”.
Diệp Chiêu không dám tin liền xác nhận: “Chàng không hề trách thiếp một tí nào?”.
Hạ Ngọc Cẩn tiếp tục gật đầu: “Không hề trách tí gì”.
Diệp Chiêu thấy biểu hiện của cậu ta rất chân thành, cuối cùng liền thở dài thườn thượt, rồi giải thích: “Bao nhiêu năm như thế, mỗi lần nhớ lại chuyện cũ, trong lòng thấy xấu hổ, e là sau khi chàng biết được chân tướng sẽ không thèm để ý đến thiếp nữa. Không ngờ chàng là một người đàn ông trái tim rộng mở như thế, là thiếp đã coi thường chàng rồi”.
Hạ Ngọc Cẩn vỗ ngực nói: “Ta là ai chứ? Trái tim còn b