Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342266
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2266 lượt.
ng thật là có tố chất lưu manh. Chỉ đáng tiếc là gan bé, trình độ còn non kém, tính tình lại nóng nảy, so với trình độ hồi xưa của Diệp Chiêu chỉ dùng cái chớp mắt đã khiến các tiểu cô nương đại cô nương ở Mạc Bắc e thẹn thì còn kém quá xa.
Diệp Chiêu hơi nhắm mắt lại, liếm liếm môi, quyết định phải dạy cho Hạ Ngọc Cẩn hiểu được thế nào là một lưu manh thật sự mới được.
Nghĩ vậy, Diệp Chiêu cúi người xuống, hôn nhẹ lên lông mi của Hạ Ngọc Cẩn, sau đó hôn hôn lên mũi, cuối cùng đặt lên đôi môi hơi ẩm ướt của cậu ta một cái hôn thật nhẹ nhàng. Vì sợ đối phương thức dậy nên Diệp Chiêu không dám hôn sâu, sau đó Diệp Chiêu nhẹ nhàng ôm lấy Hạ Ngọc Cẩn vẫn đang ngủ say và thở phào.
Làm ác bá, cô biết.
Làm thê tử, cô không hiểu lắm.
Việc đánh trận, cô sở trường.
Việc khêu các, cô sở đoản.
Trước khi kết hôn, Hoàng Thị đã từng dạy cô việc động phòng hoa chúc, nhưng nói rất mơ hồ, không bằng trước đây ở trong quân đội, lúc mọi người uống rượu ăn thịt khi nhớ tới con gái, Huân đoạn tứ nói rất sâu sắc. Còn nhớ Mã tham quân nói, người phụ nữ ở trên giường phải chủ động, càng mãnh liệt càng kích thích. Vương phó tướng nói phải hôn đối phương từ đầu đến chân, hôn cho hứng thú thì làm việc mới hứng thú. Mọi người đều tranh nhau chứng minh kỹ thuật của bản thân mình cao minh, Thu Lão Hổ lập tức cởi bỏ áo ngoài, để lộ ra vết cào trên lưng, ngẩng đầu, kiêu ngạo nói: “Tối qua, mấy em ở nhà thổ cào đấy”.
Mọi người lập tức trở nên vô cùng kính cẩn ông ta, thi nhau khen: “Đúng là một người đàn ông thực thụ”, “Mãnh hán tử”, “Đại trượng phu”. Cho dù trước đây Lam phó tướng một mình chém đầu trên hai mươi tên cũng không có được sự đánh giá cao như thế.
Vương phó tướng thấy ông ta đắc ý nên ngứa mắt, giọng điệu nghe hơi chua cay: “Đừng quên, người đàn ông mãnh liệt nhất trong toàn quân là tướng quân”.
Diệp Chiêu đang chăm chú gặm chân dê, nghe thấy bọn họ chuyển chủ đề về mình, ngạc nhiên ngẩng đầu lên.
Những tướng sĩ còn lại đều cụp cái đuôi vì Thu Lão Hổ mà nguấy lên, cũng hùa theo đó mà hò hét.
“Tướng quân xuất quân! Một người chấp ba!”.
“Phụ nữ nhìn thấy tướng quân, không cần động đến đã mềm nhũn ra rồi!”.
“Diệp tướng quân uy vũ! Quét hết tứ đại mỹ nhân thanh lâu!”.
“Trời ạ! Tướng quân võ công cái thế, thế nào chả đánh bại bảy tám người chứ!”.
Diệp Chiêu vô cùng khâm phục trí tưởng tượng của mọi người.
Thu Lão Hổ không phục, tức giận chứng minh: “Tướng quân, một tối người nhiều nhất được mấy người?”.
Diệp Chiêu rất có cái ý thức tự giác của một người đàn ông, cảm thấy đường đường đại tướng quân chỉ là một thanh niên non nớt trước mặt anh em thì thật là rất mất mặt, cô lại không muốn nói dối, bèn nói qua quýt: “Việc nhỏ này không để ý làm gì, quên rồi”.
Không ngờ, Hồ Thanh đang uống rượu bên cạnh không hề quên đi cái kiểu thấy người ta khó khăn còn hành hạ thêm của mình, lập tức dùng ngữ điệu vô cùng tán dương nói: “Tướng quân tất nhiên là rất lợi hại. Mười bốn tuổi bắt đầu đi chơi nhà chứa, mười sáu tuổi đã thử qua tất cả người đẹp. Một tối bốn năm người không cần dừng lại, may mà bây giờ chơi chán dừng lại, tu thân dưỡng tính để luyện võ, nếu không làm gì đến lượt các ngươi?”.
Diệp Chiêu đang ăn một miếng thịt dê suýt chút nữa thì bị chết nghẹn. Đợi thở được ra hơi thì Hồ Thanh đã kể xong mọi chuyện một cách đầy khí thế, khiến tin đồn lan truyền rất nhanh.
Tất cả tướng sĩ đều nhìn cô ấy với con mắt vô cùng ghen tỵ và khâm phục.
Diệp Chiêu vì thân phận của mình, không thể giải thích trước bao nhiêu con người được, bèn quyết định phải dạy cho Hồ Thanh một bài học cho bõ tức. Tối đó Hồ Thanh bị Diệp Chiêu đánh một trận nước mắt tuôn ra như suối.
Sau đó, tiếng đồn cứ thế lan truyền ra càng ngày càng mạnh mẽ. Những góa phụ ở Mạc Bắc nhìn thấy Diệp Chiêu giống như nhìn thấy con sói hung ác béo núc vậy, trong mắt ai cũng ánh lên sự thèm khát. Phụ nữ mà đã khao khát thì thật là khủng khiếp, hình ảnh đó ám ảnh Diệp Chiêu rất sâu sắc.
Nhưng đàn ông hình như thích phụ nữ thèm khát khủng khiếp thì phải.
Phải học tập thôi…
Diệp Chiêu ôm lấy con chồn trắng nhỏ đang ngủ lăn qua lăn lại trên giường, cảm thấy hình như mình đang suy nghĩ quá xa, cô chợt rùng mình, tỉnh táo lại, bắt đầu cẩn thận ngẫm nghĩ. Bất luận là đánh trận hay trên giường, không được tự mình khen mình, cũng không được chỉ nói lý thuyết suông, cần phải trải nghiệm trong thực tế, phải khiêm tốn học hỏi, cố gắng học hỏi, mới có thể đạt được thành công. Đáng tiếc gần đây nhiều việc quá, tâm trạng Hạ Ngọc Cẩn không tốt, thực sự không phải là một cơ hội tốt để học hỏi, nên đợi sau này nghĩ tới vậy.
Hạ Ngọc Cẩn lại trở mình, ôm lấy eo Diệp Chiêu vuốt ve.
Diệp Chiêu nhẹ nhàng nằm xuống, nhìn chằm chằm lên trần nhà cao hun hút, sắp xếp lại một chút những thay đổi trong cục diện, sau đó dần dần chìm vào giấc ngủ.
Sao mai dần dần xuất hiện ở đường chân trời, gà trống gáy gọi bình minh, tia nắng đầu tiên đã chiếu qua cửa sổ, khiến căn phòng từ từ sáng bừng lên.
Hạ Ngọc Cẩn tỉnh dậy, lấy tay dụi dụi