Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342256
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2256 lượt.
mắt, thấy khung cảnh nơi mình đang ở rất lạ, không giống thư phòng, không giống phòng của mấy người thiếp, không giống lầu xanh, không giống du thuyền, cũng không giống nhà của mấy người bạn lắm, chợt thấy trên người mình nặng nặng, hình như có vật gì đó đè lên, mất một lúc lâu cậu mới nhớ ra mình đang ngủ cùng vợ.
Người đang ôm mình bên cạnh là Diệp Chiêu?
Hạ Ngọc Cẩn nhanh chóng tỉnh dậy, tức giận phát hiện mình đang bị chân tay Diệp Chiêu ôm vào trong lòng, ép xuống dưới, khóe miệng cô ấy còn đang nở nụ cười châm biếm, khiến người khác nhìn thấy liền ngứa mắt.
Làm gì có nhà nào chồng bị vợ ép chứ?
Hạ Ngọc Cẩn dứt khoát thoát ra khỏi lòng Diệp Chiêu, nhấc chân mình đặt lên người cô như để tuyên bố chủ quyền. Qua một lúc, dường như thấy chưa đủ, duỗi tiếp tay ra ôm lấy Diệp Chiêu, quán triệt vị trí chính xác nam trên nữ dưới, sau đó mới gật gật đầu mãn nguyện rồi tiếp tục giả vờ ngủ, đợi Diệp Chiêu tỉnh dậy.
Diệp Chiêu hình như vẫn chưa tỉnh? Cô ta là lợn chắc?
Hạ Ngọc Cẩn đợi lâu bắt đầu thấy mệt, liền thò hai chân ra khỏi giường và ngồi thẳng dậy. Cậu cúi sang nhìn mái tóc dài loăn xoăn của Diệp Chiêu đang xõa ra trên gối, vài lọn tóc che phủ đôi lông mày lanh lợi và khuôn mặt tuy cứng rắn nhưng vẫn có chút gì đó nho nhã. Bất giác cậu nắm lấy mấy lọn tóc, mân mê chúng trong lòng bàn tay. Tóc của Diệp Chiêu rất mượt, cảm giác thật mềm mại, giống như lông tơ của động vật vậy. Đột nhiên cậu muốn trêu chọc Diệp Chiêu một chút, cậu nghịch ngợm lấy mấy lọn tóc của Diệp Chiêu buộc túm lại, tháo ra rồi lại kết thành mấy cái đuôi sam.
Diệp Chiêu không chịu được nữa, nhỏm người ngồi dậy, chỉnh sửa lại tóc tai xong, trợn mắt nhìn cậu: “Đồ khốn!”.
Hạ Ngọc Cẩn ngượng ngịu nhìn lơ ra chỗ khác, ngồi ngay đơ cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Diệp Chiêu thở dài, lấy tay xoa xoa trán, sau đó hất tấm chăn ra rồi xuống khỏi giường. Cô phát hiện ra dây lưng của mình hình như bị lỏng ra trong khi ngủ. Vốn đã quen che giấu thân phận, Diệp Chiêu hồi ở trong doanh trại rất nhiều việc riêng cô đều tự mình làm lấy, vì vậy bây giờ cô cũng không quen với việc sai bảo người hầu thay quần áo hay tắm rửa cho mình. Diệp Chiêu không gọi người tới, tự mình tháo dây lưng, cầm lấy chiếc áo hôm qua đã chuẩn bị sẵn mặc lên người. Khi cởi áo, Diệp Chiêu chợt nhớ ra sau lưng mình còn có Hạ Ngọc Cẩn, cô ngập ngừng dừng lại một chút, sau đó nhớ ra anh ta là chồng mình, nhìn thấy thì cũng chẳng có gì phải căng thẳng cả, Diệp Chiêu cởi áo rất nhanh rồi thay ngay bằng bộ quần áo thường phục.
Hạ Ngọc Cẩn lén liếc nhanh về phía Diệp Chiêu, thoáng nhìn thấy tấm lưng trần của Diệp Chiêu đang đối diện với mình trong nháy mắt sau đó đã bị Diệp Chiêu thay áo che luôn. Hạ Ngọc Cẩn ngạc nhiên thấy trên lưng Diệp Chiêu có một vài vết sẹo dài khá lớn, mặc dù mái tóc dài tới chân che khuất một phần nhưng cậu vẫn kịp nhìn thấy. Cậu nhìn hướng xuống phía dưới, đôi chân của Diệp Chiêu có lẽ là đôi chân đẹp nhất cậu ta từng thấy từ khi sinh ra đến nay, thon gọn, trắng bóc, không hề có một chút tì vết nào cả. Cậu muốn nhìn tiếp, nhưng đáng tiếc là Diệp Chiêu đã thay xong quần áo. Chiếc dây lưng thêu đôi lá màu xanh ngọc làm lộ ra hình dáng vòng eo thon mảnh, thanh thoát, càng khiến người ta dễ liên tưởng đến đôi chân đó, càng thêm mê hoặc.
Hóa ra không phải vợ của cậu từ trên xuống dưới đều giống con trai…
Mấy bọn anh em chơi bời người nào cũng khen Trại Thường Nga eo nhỏ chân dài, đẹp nhất kinh thành, nếu đem Diệp Chiêu ra so sánh với cô ta, hình như cũng không thua kém nhau là mấy, còn độ dài thì hơn vài phần, thực sự đẹp đến nỗi…
Hạ Ngọc Cẩn len lén nuốt nước miếng, nhìn chằm chằm vào Diệp Chiêu. Bỗng cậu cảm thấy hơi buồn rầu, bầu không khí hình như đang nóng dần lên. Cậu có phần hoài nghi không biết có phải đối phương đang quyến rũ mình hay không. Cậu bắt đầu băn khoăn không biết lấy lý do gì cho hợp lý để mời vợ mình cùng tắm chung, như vậy có thể nghiên cứu được kỹ hơn xem rốt cuộc đôi chân đó dài bao nhiêu.
Tuy nhiên, những người phụ nữ đoan chính của Đại Tần tuyệt đối không để lộ mặt và cánh tay trước mặt chồng. Diệp Chiêu tuy tính tình ngang ngược giống đàn ông, nhưng sâu thẳm trong lòng cô vẫn là phụ nữ. Diệp Chiêu không hứng thú gì mấy chuyện uống rượu với anh em huynh đệ hoặc nhảy xuống sông tắm, cũng không thích tùy tiện để người khác nhìn thấy cơ thể mình.
Vì không có ai đánh giá, nên cô ấy không hề có ý thức gì về việc cơ thể bị che giấu dưới lớp quần áo của mình đẹp hay không đẹp.
Diệp Chiêu thấy Hạ Ngọc Cẩn ngây người nhìn mình, liền thò tay ra sau lưng, ở đó có vài vết sẹo xấu xí. Những vết mờ mờ là do hồi nhỏ nghịch ngợm, học võ nghệ chưa thông nên bị người khác đánh trộm. Cái vết đậm nhất là lúc đánh trận trước sau đều chịu sự tấn công của địch, bị vũ khí của đối phương phóng tới đâm trúng, xuyên qua cả áo giáp, nên để lại sẹo. Tưởng Hạ Ngọc Cẩn là người được nuông chiều từ nhỏ, quen với mùi phấn mùi son, không chịu được những vết sẹo khó nhìn đó.
Không sao.
Diệp Chiêu nắm nắm tay lại.