The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342297

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2297 lượt.

ấy nói sẽ lập tức về ngay. Đường xá xa xôi, chắc tiểu thư cũng mệt mỏi rồi, trước tiên tôi đưa cô đi sắp xếp chỗ ở nhé?”.
Liễu Tích Âm ngại ngùng cúi đầu xuống, e thẹn nói: “Là Tích Âm làm phiền rồi”.
“Đều là người một nhà, có gì mà làm phiền với không làm phiền chứ. Tích Âm biểu muội quá khách khí rồi!”. Diệp Chiêu chưa đến tiếng đã đến. Cô đang mặc triều phục, không kịp thay đồ, hào hứng chạy thục mạng tới, theo sau còn có Hạ Ngọc Cẩn. “Lần trước gặp mặt, em còn chưa đến ngực chị. Bây giờ đã cao lên nhiều đấy”.
Liễu Tích Âm hơi dừng lại, sau đó nhanh chóng quay người lại, cúi đầu bái kiến, chỗ cổ áo lộ ra chiếc cổ thon, mảnh như cổ thiên nga, cô cụp mắt xuống, miệng cười nói: “A Chiêu…”.
Mỹ nhân thế này, đến Hạ Ngọc Cẩn quen soi gương, cũng không kìm được phải nhìn vài lần.
Diệp Chiêu nhìn thấy dung mạo của cô ấy, vốn dĩ định ngăn lại hai tay của cô ấy đang dừng trong không trung, nhưng ngại ngùng rụt tay về. Mất một lúc lâu mới vỗ vỗ vào vai Tích Âm, dịu dàng nói: “Con gái mười tám, tí nữa ta không nhận ra”.
Liễu Tích Âm nói: “A Chiêu lại không thay đổi mấy, vẫn y hệt như trong trí nhớ của em”.
Diệp Chiêu cười: “Tám năm rồi, cũng lớn rồi, làm sao còn được như trước nữa?”.
Liễu Tích Âm che miệng cười nói: “Là A Chiêu thành người lớn rồi”.
Hạ Ngọc Cẩn thưởng thức người đẹp một lúc lâu. Cùng là con gái của võ tướng, thấy người ta duyên dáng mang đầy nữ tính, lại nhìn vợ mình thô lỗ đầy nam tính, không ngừng thổn thức. Đang xem xét sau này nếu không may sinh con gái, nhất định không để nó học theo gương xấu của mẹ, phải chăm chỉ tiếp cận người dì họ này, chỉ cần học được hai ba phần, cậu ta cũng có thể ngậm cười nơi chín suối.
Diệp Chiêu bỏ mặc Hạ Ngọc Cẩn đang mải suy nghĩ, đích thân cầm tay em họ, thân thiện đưa cô ấy đi đến căn phòng đã được sắp xếp từ trước.
Trước khi đi, Liễu Tích Âm còn hơi nhìn về Hạ Ngọc Cẩn, ánh mắt long lanh, khóe miệng mỉm cười vừa như có vừa như không, rồi trong nháy mắt đã biến mất.
Là đôi mắt đẹp? Lâu lắm rồi không nhìn thấy một đôi mắt đẹp?
Không phải là cho vợ cậu ta, mà là cho cậu ta?
Hạ Ngọc Cẩn mất một lúc mới định thần lại, cảm động đến nỗi không biết trời đất là gì.
Em họ Diệp Chiêu tốt! Không những người đẹp, tâm tốt mà tầm nhìn cũng tốt!
Nếu một người đẹp khéo léo hiểu biết như thế mà không gả cho một lang quân tốt, tài mạo song toàn tương xứng, thì con gái toàn thiên hạ này đều chửi rủa nguyệt lão cho sét đánh chết.






Mưa gió sấm chớp
Em họ sống ở trong Viện Ngô đồng với mái ngói đen, tường quét vôi trắng, tọa lạc giữa năm cây ngô đồng, lại còn điểm xuyết thêm một vài chậu hoa tường vi.
Diệp Chiêu nói: “Em thích mùa hè, cái viện này được xây theo đúng cảnh sắc mùa hè. Bây giờ đã là tháng năm, sắp tới mùa hè rồi, đến lúc đó cây ngô đồng tỏa bóng, hoa tường vi nở, chắc là đẹp lắm đấy”.
Liễu Tích Âm đang đi loanh quanh trong phòng, nhìn khắp bốn phía, nghe những lời này của cô ấy, trong lòng rất vui mừng, miệng nở một nụ cười: “Hóa ra chị còn nhớ hết, việc sắp xếp trong căn phòng này, chắc không phải do chị làm đúng không?”.
Diệp Chiêu ngại ngùng gãi gãi đầu: “Em xem chị có giống những người con gái biết sắp xếp những việc này không?”.
Thấy Diệp Chiêu đã lên giường ngủ, Hạ Ngọc Cẩn cũng vội vàng lên theo, đem theo ngọn lửa hậm hực phải nén nhịn hơn một tháng nay rồi, ấp ủ vài lần chân khí, chuẩn bị đầy đủ công lực, lật người nằm đè lên chuẩn bị báo mối thù đêm đầu tiên.
Tiếng mưa bên ngoài khá lớn, thỉnh thoảng có tiếng sấm sét, gió thổi cây lớn, cành cây lắc lư, phát ra một thứ âm thanh hỗn loạn.
Hạ Ngọc Cẩn cởi áo Diệp Chiêu ra, ngồi lên trên người cô, chỉnh sửa lại mái tóc dày rối tung. Sau đó cúi người xuống, cắn mạnh lên cổ cô ấy một cái, hậm hực nói: “Hôm nay để nàng biết sự lợi hại của ta đây!”.
Diệp Chiêu nghênh đón từ trên xuống dưới, bỗng nhiên nắm lấy eo cậu ta, vuốt ve, mười ngón tay từ từ trôi xuống, mắt nhắm hờ nói: “Thử thì mới biết được”.
Hạ Ngọc Cẩn lập tức như một con sói dữ, lao về phía đôi chân mà cậu ta luôn nghĩ tới, kéo chiếc thắt lưng ra. Trong cái đầu đang nóng rực của cậu ta đang đầy tiếng cổ vũ, giương cao ngọn cờ, hò hét nói: “Ta đây nhất định khiến nàng biết thế nào sung sướng tận xương!”.
Cửa ngoài bỗng nhiên có tiếng gõ cửa gấp gáp của người thị nữ: “Tướng quân… tướng quân…”.
“Đứa nào không có mắt đấy!” Hạ Ngọc Cẩn đang tuôn trào cảm xúc, thiếu mỗi nước đá bay cái đứa ngu nào làm hỏng thế trận: “Không có việc gì thì cút đi!”.
Diệp Chiêu ngăn cậu ta lại: “Việc gì?”.
Thị nữ cũng thấy Quận Vương gia rất không vui, trong lòng lo lắng, cố gắng nhỏ giọng nói: “Tiểu thư cứ khóc mãi, khuyên thế nào cũng không được. Tướng quân có thể qua đó xem sao không ạ?”.
Diệp Chiêu lật người ngồi dậy, đi giầy tất vào: “Là thiếp vô tâm, cô ấy vốn dĩ nhát gan sợ sấm”.
Hạ Ngọc Cẩn đem theo cái khát khao không được giải tỏa, đờ đẫn hỏi: “Nàng phải đi hả?”.
Diệp Chiêu ngại ngần nói: “Cô ấy rốt cuộ