Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tướng Quân Ở Trên, Ta Ở Dưới

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342308

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2308 lượt.

át cho mọi người nghe mấy bài hát về màu sắc mùa xuân. Nghe thế lửa trong lòng cậu ta càng thêm nồng đượm, tức giận nghiền nát mấy hạt lạc, giống như đang cắn da của Diệp Chiêu vậy.
Hôm nay mấy người cùng ăn chơi đều là con cháu nhà thế gia, thân phận đều không thấp kém. Có thứ tử của nhà Thái phó, có cháu của Lang trung, có em trai họ của Trung thư lệnh v.v…, đều là những tay chơi bời, nhân vật phong lưu có tiếng ở kinh thành. Bọn họ vừa liếc mắt lướt qua bộ ngực của Nguyệt Nha cô nương, vừa liếc mặt của Quận Vương, vừa thi nhau nói an ủi cậu ta, vừa nhìn xung quanh khắp phố phường, xem có cô vợ hay đại cô nương xinh đẹp nào đi mua phấn son ngang qua không.
Mọi người mắt nhìn sáu đường, tai nghe tám hướng, đàm luận người đẹp của mọi nhà, kể chuyện cười về chuyện giường chiếu, nói rất hứng thú, uống hết chai rượu này đến rượu khác. Trong lúc ngà ngà say, bỗng nhìn thấy trong mưa, một chiếc quạt màu tím và một chiếc ô màu xanh từ từ đi tới. Dưới chiếc ô là một bóng người duyên dáng, đặc biệt là mỹ nhân dưới chiếc ô màu tím. Tuy nhìn dưới làn mưa khoảng cách lại hơi xa nên không thể nhìn rõ ngũ quan, nhưng tư thế nho nhã, tác phong quyến rũ, đã đủ để khiến mắt người khác sáng lên. Đợi đi đến gần, càng thấy trời đất đang mờ dần đi vẻ quyến rũ.
Mấy tên chơi bời trong nháy mắt tỉnh lại ngay, ai ai cũng muốn động tay động chân, muốn thử ngay lập tức.
“Chỉ nhìn đôi mắt, đã đẹp hơn bảy người thiếp của tôi cộng lại rồi”.
“Tôi đi trêu cô ta vài câu, hỏi xem là cô nương nhà nào, để đến nhà xin cưới”.
“Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu, chỉ cần có thể nói với cô ấy vài câu, vuốt vuốt bàn tay, dù chết cũng không oán trách”.
“Trần huynh thật là chân tính quá nhỉ”.
“Đồ béo chết tiệt này, ta lên trước, đừng có tranh giành!”.
“Đừng tranh nhau nữa” Hạ Ngọc Cẩn nhìn rõ người đó, nhớ lại mối nhục bị mọi người cười nhạo nhiều ngày trên du thuyền lần trước, đắc ý nói: “Đấy là em họ của Diệp Chiêu, đang ở nhà ta.”
“Em họ của Diệp Chiêu?”. Mấy tên đó hết nhìn người này lại nhìn sang người kia. Nhớ tới sự hung hãn của Diệp Chiêu, lại nhìn nhìn sự dịu dàng của người đẹp, bỗng thấy roi sắt quanh người, tuy gan to bằng trời, nhưng cũng không dám trêu ghẹo.
Hà Ngọc Cẩn khoe khoang: “Đẹp phải không? Khi ở gần ta nhìn qua rồi, làn da đó dúng thật là mềm mại, non tơ”.
Tiếng nuốt nước bọt ừng ực của lũ sói hiếu sắc.
Hạ Ngọc Cẩn trêu tức: “Cô ấy là cháu gái của Liễu tướng quân. Lần này về kinh thành, là muốn vợ ta tìm cho cô ấy một chỗ tốt để gả. Ai da, một cô nương tốt như thế, thật không biết nên gả cho nhà nào đây”.
“Lần trước không phải anh nói bức họa nữ sĩ của Trương Hoàng Dần đẹp sao? Tí nữa tôi lấy đem tặng anh!”.
“Chỉ dựa vào nghĩa khí giang hồ và nhân phẩm cao thượng của Quận Vương gia, sau này có phải vào núi dao biển lửa, cứ tự nhiên sai bảo ạ!”.
“Em họ của con trai của cô cô tôi được coi là quận chủ, chúng ta nên đã thân càng thêm thân”.
“Vì cô ấy, mấy người đẹp đầy nhà của tôi đều không cần nữa! Từ giờ một lòng một dạ vì cô ấy, mong là được toại nguyện!”.
“Huynh đệ à…”.
“Đại ca à…”.
“Người thân à…”.
“Cậu là bác ruột của tôi đấy…”.
Cái cảm giác một nhà có con gái trăm nhà cầu khẩn thật là sung sướng.
Nhìn bọn bạn thi nhau lấy lòng, thi nhau nịnh nọt, Hạ Ngọc Cẩn nhắm hờ mắt, cười đến nỗi đuôi cũng sắp dựng lên rồi.
Không ngờ, bọn bạn còn chưa kịp ra tay, đã có vài tên không biết điều chạy tới, vây lấy Liễu Tích Âm, biểu hiện dâm tiện vô độ. Không những nói năng hỗn xược mà còn định động tay động chân sàm sỡ. Mỹ nhân Tích Âm bị đẩy lùi dần dần vào góc tường, hai mắt ngấn lệ, run rẩy, giống như cây liễu yếu ớt bên hồ bị gió lạnh áp bức vậy. A hoàn của Tích Âm vội vàng lên trước ngăn lại, nhưng lại bị một tên hung hãn đi đầu đẩy mạnh, suýt chút nữa thì ngã xuống đất.
Mấy tên ăn chơi trong Hạnh Hoa Lâu thấy mấy tên hạ lưu cũng dám ra tay giành trước, tức đến nỗi mắt đỏ lên, cũng không để ý đối phương to cao vạm vỡ, hùng hổ lao xuống dưới lầu.
“Mấy tên khốn từ đâu tới?!” Cháu của Từ Trung lang hò hét.
“Tiểu cô nương! Tôi đến cứu cô đây!”. Con trai của Trương Lang trung rút từ bên hông ra một thanh bảo kiếm khảm ngọc, hừng hực khí thế hét lên.
“Giữa ban ngày ban mặt, trêu ghẹo con gái nhà lành, còn có vương pháp không?!” Con trai của thị lang Bộ Hình phẫn nộ tức giận.
“Rầm rầm…” là âm thanh do tên Trần béo chạy quá nhanh, không cẩn thận giẫm lên vạt áo, rồi lăn một vòng từ trên cầu thang xuống.
Tuy phong tục Đại Tần cởi mở, yêu cầu với việc con gái đi lại không gắt gao, nhưng trên phố mà lôi lôi kéo kéo nhiều người đàn ông như thế, cũng lưu lại danh tiếng không hay, không thuận lợi cho việc hôn sự.
Hà Ngọc Cẩn thấy tình hình không ổn, sợ làm ảnh hưởng đến danh dự của đối phương, vội vàng lao ra. Tuy cậu ta và Liễu Tích Âm chả thân thiết gì, nhưng xét về vài khía cạnh, cũng thấy đối phương tính tình dịu dàng, ngoan ngoãn đáng thương, khiến người khác không thể không có ấn tượng tốt, làm sao lại để bị mấy tên khốn này hủy hoại được chứ? Hơn nữa


XtGem Forum catalog