Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tường Vi Đêm Đầu Tiên

Tường Vi Đêm Đầu Tiên

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015

Lượt xem: 134649

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/649 lượt.

có cơ hội tham gia?”
Sâm Minh Mỹ thong thả nhấp một ngụm Puerto Viejo.
“Cô có hứng thú không?”
Cô mỉm cười nhìn Diệp Anh.
“Tôi rất hứng thú”, Diệp Anh mỉm cười.
“Được rồi, tôi sẽ thu xếp.”
Ngón tay Minh Mỹ nhẹ nhàng lần theo gờ ly rượu.
Trong tiếng nhạc ồn ào, cửa phòng lại mở, sự xuất hiện bất ngờ của Việt Xán đẩy không khí vũ trường lên đỉnh điểm. Đèn bảy màu quay cuồng loang loáng, thân hình cao lớn, khuôn mặt sáng ngời với những đường nét cứng cáp, vừa tuấn tú vừa quyến rũ mê hồn. Chiếc áo vest đen may thủ công, phối với quần bò màu xanh sẫm, cặp chân dài mê ly cùng nụ cười trên môi đầy cám dỗ.
“Đại thiếu gia.”
Mọi người tới tấp chào anh, mấy nữ thiết kế trẻ vô tình, hữu ý vừa nhảy vừa tiến lại gần anh.
Việt Xán gần như nhận ra từng người.
Sau phút hàn huyên nói cười với đám đông, anh nhấc một ly Bloody Mary[1'> ở quầy, bước đến chỗ Minh Mỹ.
“Chẳng phải buổi tối anh phải tiếp khách sao?”
Ngồi dịch sang bên nhường chỗ cho anh ta, Sâm Minh Mỹ mỉm cười quan tâm hỏi. Việt Xán tựa vào thành đi văng, ngón tay xoa huyệt thái dương, nói:
“Công việc xong rồi.”
“Uống quá nhiều phải không? Có phải bị đau đầu không?”, Sâm Minh Mỹ lo lắng hỏi, chỉ có những lúc uống quá nhiều, Xán mới dùng Bloody Mary.
“Không.”
Tay trái để trên vai Sâm Minh Mỹ, Việt Xán in một cái hôn lên tóc cô, ghé tai nói nhỏ điều gì đó, khiến má cô đỏ bừng, bật cười. Không giống như hình ảnh công chúa thường ngày, lúc này Sâm Minh Mỹ tỏ ra vô cùng hoạt bát.
Lơ đãng nhìn hai người thân mật như xung quanh không có ai, Diệp Anh chợt hiểu ra tại sao Sâm Minh Mỹ bỏ Việt Tuyên và lựa chọn Việt Xán. Việt Tuyên giống như vị thần xa rời mọi vui buồn nơi thế tục, còn Việt Xán tuy nguy hiểm nhưng sôi nổi nồng nhiệt, có thể dễ dàng khiến phụ nữ mất hết lý trí.
Lông mi rủ thấp.
Men theo ánh nhìn là ly Bloody Mary Việt Xán đặt trên bàn.
Đặc như máu.
Cơ hồ dậy mùi tanh.
Lại như nước cốt hoa tường vi dại đỏ chói.
Rất nhiều năm trước, sau khi hết giờ tự học buổi tối cô thường đi qua một vườn hoa đầu phố để về nhà, vườn đó trồng rất nhiều tường vi dại đỏ chói. Đêm mùa hạ, dù trời có mưa nhỏ nhưng hoa tường vi vẫn nở rộ như lửa, hương nồng nàn như nhe nanh múa vuốt.
Tay cầm cán ô to màu đen, dưới màn mưa cô giơ tay chạm vào dây tường vi.
Gai đâm vào tay.
Đầu ngón tay rỉ máu, hòa lẫn với nước mưa, đau nhói lành lạnh cô đưa lên miệng mút đầu ngón tay có máu. Mùi tanh lan trong miệng, sau đó, cạnh khóm hoa tường vi cô nhìn thấy một thiếu niên nằm khuất sau đám lá.
Cậu thiếu niên ngất lịm.
Mặt mày thâm tím, sưng phù, mi mắt khép chặt như đã chết, hai hàng lông mày chau lại, khuôn mặt cau có đầy nộ khí. Chiếc áo phông đen bị rách mấy miếng, quần bò rách toạc, lộ ra vết thương sưng vù, giày chỉ còn một chiếc.
Mưa rơi lên người.
Nhiễm hơi lạnh khiến sắc môi cậu nhợt nhạt, mi khép chặt, tóc đen ướt bết lại, cổ và cánh tay cũng trắng bệch.
Cô yên lặng nhìn cậu ta.
Cúi người, chống chiếc ô trên đất, che đầu và nửa người cho cậu ta. Mưa mỗi lúc một dày, cô dứng dậy, cầm chiếc túi vải bạt đội lên đầu che mưa định ra về.
Một bàn tay nóng hầm hập bỗng chộp lấy cổ tay cô!
Lạnh là vì nước mưa trên tay.
Còn nóng hầm hập là nhiệt độ của cơ thể.
Cô kinh ngạc ngoái đầu…
Cậu thiếu niên đó xiết chặt tay, hai mắt chằm chằm nhìn cô, đáy mắt đỏ au như người bị sốt cao. Trong màn mưa lạnh thấu xương, đôi mắt cậu ta hoang dại rực lửa, đưa ánh nhìn như muốn xuyên thấu người cô, giọng khản đặc:
“… Là em à.”
“… Tôi đã tìm thấy em.”
“Bỏ ra!”
Không muốn giằng co với người bị thương, cô lạnh lùng nói, cố gắng giật tay khỏi tay cậu ta. Cậu thiếu niên lại càng xiết chặt hơn rồi giật mạnh tay khiến cô ngã sấp xuống mặt đất nhão nhoét bên cạnh khóm tường vi. Bộ đồng phục học sinh dính đầy đất, lần này cô phẫn nộ thật sự, vung tay đánh cậu ta, trúng đúng vào chỗ bị thương!
Nằm ngửa lên trời trên nền đất nhão, cậu thiếu niên nghiến răng đau đớn, nhưng lại bật cười ha hả: “Tưởng em là bông tường vi lạnh lùng, hóa ra chỉ là con mèo hoang có bộ vuốt sắc”.
Tiếng cười làm ngực cậu ta rung lên, tay vẫn nắm chặt tay cô, hơi thở dốc, nóng bỏng phập phù bên tai cô. Trong lúc vật lộn trên nền đất nhão bê bết, gai tường vi cào lên mặt lên cổ họ. Trong mùi đất ngai ngái lẫn mùi máu tanh tanh, khi cô bị cậu thiếu niên đè xuống đất, trời đã tạnh mưa.
Mây vần vũ trên bầu trời xanh đen màu mực.
Lóe ra vài ngôi sao.
Những vì sao đẹp như ngọc bích.
Lâu lắm không nhìn lên trời, cô lặng yên nằm trên nền đất nham nhở hoa tường vi dại, quên việc giãy giụa tìm cách thoát ra. Cậu thiếu niên cũng dần thả lỏng tay, cậu ta lật người, nằm sát cô, yên lặng một lát, rồi cũng nhìn lên bầu trời chỉ có mấy ngôi sao, hỏi:
“Làm thế nào mới có thể gặp được em?”
Cô mặc cậu ta.
Đến khi cơ thể đột nhiên cảm nhận được một luồng khí nguy hiểm đang ập tới, cô mới cảnh giác quay đầu lại. Cậu thiếu niên thô bạo chồm về phía cô, cả người lại đè lên rồi đưa một tay sờ vào ngực cô!
Đầu cô bỗng vọn