Tác giả: Minh Hiểu Khê
Ngày cập nhật: 04:22 22/12/2015
Lượt xem: 134653
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/653 lượt.
g lên tiếng nổ ầm vang.
Như có vô số máu tươi vọt ra trước mắt, trong lúc hoảng loạn cô bất chợt vớ được chiếc hộp bút trong túi xách, rồi cố gắng dùng hết sức bình sinh đập vào đầu cậu ta.
Khi cô tỉnh lại.
Nhận ra một giây trước khi ngất đi, ngón tay cậu thiếu niên đó đã quệt qua và lau sạch vết đất bám trên phù hiệu trường trước ngực cô.
Đêm đã khuya, bữa tiệc chào mừng của phòng thiết kế cũng kết thúc. Đứng trước cửa nhà hàng, Diệp Anh vẫy tay tạm biệt các đồng nghiệp đã chếnh choáng say, chiếc Bentley màu đen dài rộng chầm chậm lượn sát đến bên cô. Khi lái xe mở cửa, một chiếc Porsche màu tím cũng đồng thời lướt đến trước mặt cô.
Cửa kính từ từ hạ xuống.
Người ngồi ghế sau sát cửa sổ là Sâm Minh Mỹ, nụ cười ưu nhã trên môi, vẫy tay với cô. Diệp Anh mỉm cười vẫy lại, mắt nhìn theo chiếc xe phóng ra xa.
Cửa kính từ từ nâng lên.
Trong chiếc Porsche, Sâm Minh Mỹ che miệng khẽ ngáp, nhắm mắt dựa vào người Việt Xán. Những ngón tay Việt Xán lơ đãng vuốt vai cô, lát sau, anh ngoái đầu, nhìn về sau qua lớp kính xe.
Những mong một thứ có thể bén rễ, nảy mầm.
Vốn chỉ muốn gặp lại cô, sau rồi lại muốn nhìn cô nhiều hơn, nên khi đến ngôi trường đó, hầu như ngày nào cũng có thể nhìn thấy cô, nhưng cậu lại không thể chịu được thái độ hờ hững lạnh như băng của cô.
Vì thế khi thấy cô một lần nữa không thèm để ý đến cậu, mặt lạnh bước qua, cậu tức tối chộp cánh tay cô, đẩy vào bức tường đá trong ngõ, nghiến răng mà nói:
“Cô làm bộ gì chứ!”
Bị kẹp cứng giữa hai cánh tay cậu ta, mắt cô lạnh như nước giếng khơi giữa đêm hè, trắng đen nổi bật. Vẻ khinh khỉnh đó khiến cơn thịnh nộ của cậu bùng lên như lửa gặp gió. Đang không biết nên làm thế nào, cô lạnh lùng hỏi:
“Anh định tỏ tình với tôi sao?”.
Cậu tức tối nghiến răng, nếu là con báo, cậu sẽ cắn ngay vào cổ cô ta để máu tươi phun ra. Rõ ràng người bị kẹp chặt, không thể cử động được là cô, nhưng tại sao người chịu cảnh thảm hại như bị lột trần trước đám đông lại là cậu!
“Thế thì sao!”
Cậu chỉ có thể dùng thái độ ngang ngược của mình để xua đi cảm giác nóng rần rật đến tận vành tai.
“Anh thích tôi bao nhiêu?”
Mặt cô ta vẫn thản nhiên, đôi tròng mắt đen thẳm lặng lẽ quan sát cậu.
“Tôi…”
Dưới bàn tay cậu lúc này là đôi vai mảnh, gầy hơi lạnh của cô. Cậu chỉ cần hơi dùng sức một chút là có thể vò nát nó, nhưng khoảnh khắc đó cậu chỉ còn nghe thấy tiếng máu đang sôi réo trong cơ thể mình.
“Anh có thể chết vì tôi không?”
Dường như câu hỏi đó đã được dùng để làm khó bao người. Tròng mắt cô đen thẳm lạnh lẽo, làn da trắng như tuyết cũng được phản chiếu lên bức tường đá thành một vệt hoang lạnh.
“Chỉ cần anh có thể chết vì tôi”, cậu thô bạo hôn cô, ép cô vào tường đá lạnh. Đó là nụ hôn đầu đời của cậu, hơi vụng về lóng ngóng, chỉ biết ép môi vào bờ môi hơi lạnh của cô. Nhưng bản năng thôi thúc khiến cái hôn nóng dần, nóng dần, rồi bỏng ran, cậu dữ dằn nói bên môi cô: “Thế thì, tôi cũng có thể vì em”.
…
…
Màn đêm như sương mù.
Sâm Minh Mỹ ngủ gục trên vai anh. Việt Xán nhẹ nhàng giơ tay, hạ tấm kính cửa sổ. Bất chợt gió lạnh tràn vào khiến Sâm Minh Mỹ hơi co người, anh nhìn ra màn đêm đen như sương mù bên ngoài.
Vậy thì, tôi cũng có thể vì em.
Trong chiếc xe Porsche, Việt Xán hít một hơi dài, khẽ nhếnh mép.
Mặc dù lúc tắm đã thay quần áo nhưng Tạ Bình vẫn ngửi thấy mùi rượu từ người Diệp Anh. Ánh mắt không hài lòng nhìn, mà bảo với cô rằng, một tiếng trước Việt Tuyên lại lên cơn đau khiến người co giật, anh ấy vừa bình phục nên giờ ngủ thiếp đi rồi.
Trong phòng ánh lên một ngọn đèn nhỏ.
Sau khi Tạ Bình rời khỏi, Diệp Anh ngồi bên mép giường Việt Tuyên, lặng lẽ ngắm anh. Ngũ quan thanh tú rõ nét, hàng mi khép hờ, làn da xanh xao, đôi môi nhợt nhạt, cứ nhìn anh như vậy, luôn khiến tâm trạng cô có thể trở nên ôn hòa và tĩnh lặng.
Nắm tay anh.
Cơn mệt mỏi ập tới, cô gục xuống mép giường rồi dần ngủ thiếp đi.
Càng lúc càng tối om.
Cửa sổ bị che kín bằng những tấm ván gỗ, ánh sáng chỉ có thể lọt qua các kẽ hở, những hạt bụi li ti bay lượn trong tia sáng đó. Cô bò đến bên cửa phòng đã bị khóa, ra sức kêu gào, gắng sức đẩy thật mạnh, máu tươi trào ra dưới ngón tay, cổ họng khô nẻ, nhưng…
Không một tiếng động.
Im lìm như một cảnh phim câm.
Cô xông đến trước cửa sổ khép chặt, dùng những ngón tay đầy máu lay tấm ván cửa, móng tay đau rụng rời, ánh sáng vừa rồi đột nhiên biến thành màu đêm đen đặc. Nhưng cô sắp thoát ra được, cô biết, cô có thể thoát ra, có người ở bên ngoài đang đợi để cứu cô.
Máu tươi phun ra.
Cuối cùng đã dỡ hết những tấm ván cửa.
Bên ngoài cửa sổ, từng vạt lớn tường vi nở rộ. Đó là tường vi đêm đầu tiên, đẹp đến mức khiến cô thoáng giật mình, khiến trái tim cô xao động, run run. Đột nhiên nhớ ra, như mình đã quên điều gì đó, nỗi sợ hãi chụp lấy toàn thân, cô quay phắt đầu lại, bỗng nhìn thấy một vũng máu lớn.
Mẹ.
Mẹ đang nằm trong vũng máu.
Mà ngoài cửa sổ, không có ai đến