Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới
Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341744
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.
sĩ thuốc giảm đau. Lúc này em mới phát hiện áo sơ mi của anh ấy đều ướt cả.”
[1'>: 劈腿 [phách thối'> – một từ chỉ việc chân đạp hai thuyền thậm chí nhiều thuyền [bắt cá 2 tay'> trong tình cảm, đây là từ những năm gần đây lưu hành phổ biến trong giới trẻ Đài Loan.
Y tá vừa cầm khay thuốc đi vào, hai người tránh sang một bên. Lúc cửa bị đẩy ra, ở vị trí của Giai Hòa, cô có thể thấy cửa sổ hết sức rõ ràng, tâm hoảng ý loạn nhìn thoáng qua anh. Dịch Văn Trạch vẫn giữ nguyên tư thế như lúc nãy, nhưng sắc mặt kém hơn rất nhiều. Khi thấy y tá bước vào, anh chỉ vươn một cánh tay ra hiệu, im lặng nghe điện thoại.
“Có chuyện gì quan trọng đến như vậy?” Giai Hòa hỏi xong mới cảm thấy không ổn.
“Em cũng không biết nữa.” A Thanh nhỏ giọng nói, “Nhưng mà hình như Dịch tiên sinh đang nói chuyện với luật sư, có thể là việc bàn giao công ty sau khi ly hôn cho cái cô Thiên Sở kia.” Cô nghiêm túc nói, trong mắt đầy oán giận rõ ràng.
Không nghe thì tốt, nghe xong càng ngượng ngùng hơn.
Giai Hòa miễn cưỡng cười cười: “Đây là chuyện riêng tư, chúng ta không nên nói nữa.”
Lúc cô gọi được điện thoại mới biết được Tiểu Âu bị gọi về gấp, chỉ có thể gọi tiếp cho Kiều Kiều, bên kia bày ra tư thế ‘đại nhân’ không chấp ‘tiểu nhân’, nói cô phơi nắng chút đi rồi tính. Giai Hòa chỉ có thể đi bộ xuống lầu, nhìn vài phóng viên đang ôm máy chụp ảnh hút thuốc, dường như có nhắc tới tên của Dịch Văn Trạch cùng Thiên Sở…
Cổng chính của bệnh viện thực sự rất đông. Cô sợ Kiều Kiều không thấy mình, liền đứng ở ngoài cổng chính chờ, dẫm chân lên bệ của bồn hoa cao hơn mười cm, lơ đãng nhìn những người đứng túm tụm gần đó, đánh giá thần sắc của bọn họ, âm thầm biên soạn câu chuyện phía sau của mỗi người, coi như là một bài tập thực hành nghề nghiệp.
“Giai Hòa,” Kiều Kiều dùng giọng khàn khàn gọi cô một tiếng, giữ chặt tai nghe.
Trong một thoáng Giai Hòa không phản ứng kịp, nhìn chị hơn nửa giây mới ý thức được chuyện gì xảy ra, chui vào xe.
“Gọi em nãy giờ,” Kiều Kiều giận dỗi, “Nghĩ cái gì vậy hả? Cả đống người đều quay lại nhìn chị.”
“Đang nghĩ đến kịch bản mới.” Giai Hòa thuận miệng ứng phó, lấy ra cốc cà phê đã lạnh từ túi nhựa, uống một ngụm.
Bởi vì logo của công ty đặt trước kính chắn gió của xe, mấy phóng viên ở cổng chính đều chú ý tới, cầm máy ảnh nhìn nhìn. Xác nhận hai cô gái kia đều lạ hoắc lạ huơ mới buông máy ảnh xuống, tiếp tục xì xáo tán hươu tán vượn.
Kiều Kiều cười ra tiếng, nói biết sớm thì mang theo Liêu Tĩnh, để nam chính nữ chính diễn cảnh tình cảm mặn nồng, tình cũ không cam lòng đế vào tiết mục thăm hỏi. Người đầu tư vào hai phim này nhất định sẽ rất vui mừng. Chị đang cao hứng nói, bảo vệ đã đến gõ gõ cửa xe, nhắc nhở rằng xe đang cản đường ở cổng chính. Nghe thế chị mới khởi động xe ôtô ra khỏi bệnh viện.
Một đường đi thẳng, không có trở ngại gì.
“Giúp em đặt vé tàu, em muốn về Thượng Hải.” Giai Hòa nhìn những ngôi nhà hai bên đường lui nhanh về phía sau, lại nghĩ tới cảnh tượng vừa nãy ở bệnh viện, cô ngồi nói mấy câu vớ vẩn với Dịch Văn Trạch…
“Đêm nay thần tượng của em phẫu thuật, lại nằm 24 tiếng ở ICU, em có thể đi được sao?” Kiều Kiều lướt nhanh qua một chiếc xe khác, thuận miệng trêu chọc.
“Di động hư rồi, em phải về mua cái mới. Bên Bắc Kinh còn có một cửa hàng chuyên dụng.” Nhìn chị có vẻ đã hiểu, Giai Hòa mới kéo dây an toàn ra, suy nghĩ một lúc lâu mới cài vào được.
“Về cũng tốt,” Kiều Kiều xoay tay lái, rẽ vào một con đường nhỏ, “Dù sao cũng đã quay hết những cảnh quan trọng, đợi khoảng hai tháng sau Dịch Văn Trạch xuống giường được thì anh ta cũng sẽ cực kỳ bận rộn, em ở đây chỉ lãng phí thời gian của mình.”
Kiều Kiều lại bắt đầu mở máy cằn nhằn tiếp, bảo Giai Hòa về Thượng Hải thì đến nhà chị xem có vấn đề gì không. Giai Hòa không yên lòng nghe, nhìn đăm đăm con đường nhỏ trước mắt, cứ cảm thấy có cái gì đó quen quen. Mãi cho đến khi nhìn thấy chiêu bài [1'> của nhà hàng mới giật mình nhớ lại, đây không phải chính là nơi mình với thần tượng ăn sáng lại bị chụp ảnh hay sao?
Bởi vì gần đến Tiết thanh minh [2'>, muốn mua được vé khá khó. Khi Giai Hòa lấy được vé thì đã là ngày hôm sau, sáu giờ tối xe sẽ chạy. Lúc cô mang hành lý leo lên xe, vừa an vị bên phó lái thì A Thanh đang xuống từ một chiếc xe khác, bước vào đại sảnh khách sạn.
“A Thanh,” Kiều Kiều dừng lại, gọi cô một tiếng, “Anh Dịch thế nào rồi?”
A Thanh quay người lại, tìm một lúc lâu mới thấy Kiều Kiều ngồi ở trên xe, lập tức cười toe toét: “Chuyển sang phòng bệnh bình thường rồi, tinh thần rất tốt, đang bàn bạc về kịch bản mới đó.”
Kiều Kiều nói đi thôi, rồi quay người nhỏ giọng nói với Giai Hòa: “Không gọi điện thoại ân cần thăm hỏi sao hả?”
Giai Hòa trợn mắt trừng chị một cái, lập tức mượn điện thoại di động của Kiều Kiều, gọi điện thoại cho bên Bắc Kinh, nhỏ giọng nói lịch trình của mình rồi tiện thể xác định thời gian họp.
Xe chạy một đường xóc nảy đến nhà ga Nghĩa Ô [3'>, trời đã tối mịt.
Giai Hòa kéo hành lý đến gần nhà ga, chen chúc trong dòng người đông nghẹt đến đại sả