Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341729
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1729 lượt.
tới khuỷu tay, đắp một cái chăn màu trắng.
Bên cạnh anh là máy theo dõi, nhưng trước mặt lại đặt một chiếc laptop đương mở ra.
Giai Hòa nhìn anh đang đeo tai nghe màu xanh, đoán là anh đang gọi điện thoại, dùng khẩu hình gọi một tiếng: anh Dịch.
Anh mỉm cười: “Em chờ anh một lát, anh gọi xong cuộc gọi này đã.”
Giai Hòa nghe lời ngồi xuống, đặt balô ở trên đùi, yên lặng chờ anh gọi điện thoại, không dám phát ra tiếng động nào.
Dường như Dịch Văn Trạch đang họp qua điện thoại, báo cáo gì đó, hình như là chuyện công ty của anh.
Cuộc đời nghệ sĩ thực sự rất vất vả, có tiền rồi thì lại mang vào đầu tư tiếp. Tốt nhất là kiếm được một khoảng bự thì mới không cần dãi nắng dầm mưa. Đã làm một fan hâm mộ bí ẩn thâm niên mười mấy năm, cô vẫn còn khá quan tâm đến sự nghiệp của thần tượng. Mặc dù không nổi đình nổi đám như các tiền bối đi trước nhưng coi như cũng có tài sản không nhỏ đâu…
Giai Hòa thầm ngưỡng mộ thần tượng mình thực chuyên nghiệp, lại không để ý mình đang nhìn anh. Mãi cho đến lúc Dịch Văn Trạch cầm lấy cốc nước, nhìn cô một cái, Giai Hòa mới chuyển tầm mắt đi chỗ khác. Uống hơn nửa cốc nước thanh cổ họng, Dịch Văn Trạch đặt chiếc cốc thủy tinh xuống, tiếp tục cuộc họp qua điện thoại, phần lớn là anh im lặng lắng nghe, thi thoảng mới nói vài ba câu.
“Em đang nghĩ cái gì thế?” Không biết từ khi nào anh đã ngắt điện thoại, vẫn nhìn màn hình gõ chữ như trước.
“Không có gì ạ.” Giai Hòa vội nói.
“Ăn cơm chưa?”
Giai Hòa do dự một chút, thành thực nói vẫn chưa.
Anh quét mắt qua góc phải màn hình: “Một giờ rưỡi vẫn chưa ăn cơm?”
Giai Hòa muốn nói là mình không có cơ hội nào mà ăn một miếng, vừa đến bên miệng liền nuốt trở vào, chỉ thuận miệng nói qua loa: “Tôi quên mất.”
“Quên?” Tay Dịch Văn Trạch ngừng một chút, bình thản lập lại.
“Tôi dậy quá muộn,” Giai Hòa ngượng ngùng bổ sung, “Vừa nghe Kiều Kiều nói anh bị thương, chưa kịp ăn uống gì liền chạy đến đây.” Sau đó nhìn thấy một đàn phóng viên, sau đó lại bị Thiên Sở kích thích một chút, sau đó…rõ ràng chỉ là một vấn đề đơn giản, nhưng sao lại động tới thần tượng sẽ biến thành vấn đề vô cùng phức tạp?!
Dịch Văn Trạch không hỏi nữa, gọi A Thanh vào, nhờ cô đi mua một phần cơm về. Lúc A Thanh mở cửa ra ngoài, anh lại thuận miệng bổ sung thêm một câu: “Xem ở gần đây có quán cà phê nào không, mua một cốc Con Panna. Nếu không có Con Panna thì mua Mocha.”
A Thanh giật mình: “Không phải anh đã không uống cà phê từ lâu rồi hay sao?”
Dịch Văn Trạch tiếp tục nói: “Là mua cho Giai Hòa.”
A Thanh vâng một tiếng, đóng cửa chạy đi.
Lại khiến cho người ta đứng ngồi không yên.
Giai Hòa bắt đầu đau khổ nghĩ, bản thân mình là tới thăm bệnh nhân, một câu thăm hỏi động viên còn chưa nói được, lại khiến người ta phải để ý tới chuyện ăn uống của mình…Cô nhìn chăm chăm vào màn hình máy theo dõi đang nhảy lên, bỗng nhiên nhớ tới chuyện ảnh chụp kia.
Lúc nãy Thiên Sở nói rất có lý. Bởi vì cô ta chơi trò bắt cá hai tay [1'> nên Giai Hòa cảm thấy rất thù địch, nhưng cũng không phải những lời nói của cô ta không có lý lẽ gì. Thời điểm bây giờ, nếu tấm ảnh chụp này bị truyền ra ngoài, bản thân cô không thể tưởng tượng ra hậu quả gì sẽ xảy đến nữa.
“Có chuyện,” Cô quyết định nên hỏi cho rõ ràng thì tốt hơn, “Tôi muốn biết có ảnh hướng tới anh hay không.”
“Là chuyện tấm ảnh?” Dịch Văn Trạch bấm chuột, gửi file thành công.
Giai Hòa vâng một tiếng, đang do dự có nên nói chuyện của Thiên Sở cho anh biết hay không, Dịch Văn Trạch đã khép máy tính lại, đặt lên chiếc bàn bên tay phải: “Là Thiên Sở nói cho em biết sao?”
Giai Hòa gật đầu, có một xúc động tôn thờ thần tượng như trước.
“Mấy lời của Thiên Sở em đừng để ý nhiều, chuyện này không hề nghiêm trọng.”
“Tối hôm đó, Thiên Sở…cô Thiên nói nhìn tôi rất quen, là vì tấm ảnh đó hay sao?”
Nếu đã nói đến đây, đơn giản nên làm rõ.
“Có lẽ vậy.”
“Thế sao anh không nói cho tôi biết?” Giai Hòa thốt ra, bỗng nhiên cảm thấy lời này không ổn lắm, lập tức bổ sung, “Ý của tôi là, lỡ như tấm ảnh này gây ra nhiều rắc rối, nếu tôi biết trước tình huống này thì ít nhất cũng có thể chuẩn bị một cách nói thích hợp…”
Việc tìm từ thật sự càng lúc càng khổ cực, cái gì gọi là ‘cách nói thích hợp’? Cứ khiến cho sự việc đúng là có cái gì đó. Quên đi, vẫn nên nói thẳng một chút. Tất cả đều là do mình không cẩn thận, để cho người ta chụp ảnh rõ mặt đến như vậy.
“Thật xin lỗi,” Giọng Dịch Văn Trạch thực ôn hòa, “Chỉ là một chuyện nhỏ, không muốn nói cho em biết.”
Giai Hòa kinh ngạc nhìn anh, lời xin lỗi đều đã bị cướp mất…
Cửa bỗng nhiên bị đẩy ra.
Một người y tá còn trẻ bước tới, nhìn chữ số trên màn hình máy theo dõi, nhỏ nhẹ hỏi vài câu, giọng nói dịu dàng đến có thể chảy nước. Giai Hòa bắt đầu đoán rằng, y tá ở đây tuyệt đối là phải rút thăm để có thể phụ trách phòng bệnh này…Chờ y tá xong việc, cô mới có được không gian riêng, vừa muốn tiếp tục đề tài khi nãy, cửa lại bị người ta gõ vài cái.
Thật đúng là ‘náo nhiệt.’
“Biên kịch ơi,” Tiểu Âu thò đầu vào trước,