Tất Cả Mọi Người Đều Yêu Tổng Giám Đốc
Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341813
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1813 lượt.
chuẩn bị xâm nhập sâu hơn, cô bỗng đẩy anh ra.
Môi anh vẫn kề sát môi cô, nhẹ giọng hỏi: “Sao vậy?”
“Cái đó,” Nói chung là không thể trách anh không cho mình ăn kẹo cao su đi. Giai Hòa do dự một lát, “Thời gian đã qua, 40 giây.”
Cũng may Giai Hòa biết pha cà phê, để yên sau 40 giây thì cần làm bước tiếp theo.
Anh im lặng một lát, lại nhẹ nhàng hôn thêm một cái nữa mới buông cô ra pha cà phê, rõ ràng còn mím môi cười. Giai Hòa làm bộ không thấy.
Sức mạnh tri thức, quả thật vĩ đại…
Lúc đi ra khỏi phòng trà, dưới cửa đã có người thả vài tờ giấy. Dịch Văn Trạch cầm lên đọc, là lịch làm việc trong hai ngày nay. Giai Hòa quét mắt, lại nhớ tới việc thử vai lúc nãy: “Bộ phim mới của các anh bắt đầu tìm diễn viên?”
Anh gật đầu: “Hai ngày nay sẽ thử vai.”
“Là đề tài gì?”
“Dân quốc,” Dịch Văn Trạch đặt tờ giấy lên bàn, “Ngoại trừ nhân vật nữ chính, những nữ diễn viên khác không có đất diễn quá lớn, không nghĩ tới việc có nhiều người tới thử vai như vậy.”
(biết sao làm Dân quốc không, mời đọc lại chương 7 :3)
Đó là bởi vì có anh cùng Ngô Chí Luân đó. Giai Hòa im lặng oán thầm.
Anh đột nhiên hỏi: “Thử vai ngay tại lầu một, mở cửa, em muốn xuống xem không?”
Giai Hòa nhớ tới độ cao kia, buồn bực một chút: “Quên đi, loại độ cao này em không dám xuống xem đâu.”
Đến lúc đó tăng huyết áp, chuyện từ trên trời rơi xuống, lại càng náo nhiệt hơn…
“Không sao, anh đi với em.”
Bởi vì công ty chế tác này vừa mới thành lập, ngay sau đó đã bắt tay với ông chủ của Watterson thực hiện một dự án lớn ở nội địa, Dịch Văn Trạch đã nhanh chóng bước vào thời kỳ làm việc. Giai Hòa ngồi trên một cái ghế mây cạnh cửa sổ, cầm một xấp báo đọc. Ánh mặt trời xuyên qua lớp cửa thủy tinh khiến bầu không khí ấm áp càng lúc càng dễ chịu. Sau đó, cơn hôn mê sâu cứ như vậy mà đến…Mãi cho đến khi nghe một tiếng bộp vang lên, Giai Hòa mới giật mình tỉnh lại, thấy chồng báo đã trượt từ đầu gối xuống sàn.
Dịch Văn Trạch cười nhìn cô: “Em đi vào trong ngủ một lát đi.”
Cô vội vàng nói: “Không sao đâu.”
Thực tội lỗi. Người ta làm việc đến sứt đàu mẻ trán, còn mình thì ngủ gà ngủ gật thế này.
Lúc này dưới lầu bỗng nhiên xôn xao, dường như đang bắt đầu thử vai. Đến lúc này Giai Hòa mới có cơ thoát khỏi tình trạng quẫn bách này, ngắt lời anh nói: “Bắt đầu thử vai rồi?”
“Ra xem một chút,” nhẹ nhàng hoạt động những ngón tay, đứng lên: “Cũng tranh thủ giải lao một chút.”
Hai người ra cửa, dưới lầu một đã kín người, thật đúng là mở cửa tự do.
Giai Hòa vừa nhìn thoáng qua, chân lập tức mềm nhũn, vừa muốn lùi lại, hơi ấm chợt vây bọc quanh lưng. Hai tay Dịch Văn Trạch chống lên lan can, ôm sát cô vào trước ngực: “Như vậy ổn không?”
“Tốt hơn nhiều.” Giai Hòa lí nhí nói. Tuy rằng đây là cách tốt nhất để vượt qua khủng hoảng độ cao, nhưng mà dưới lầu có nhiều người như vậy…Lầu hai lầu ba cũng có người đang nhìn, xét đến cuối cùng thì cũng không tốt đi?
Đang lúc do dự có nên trở về hay không thì đã có người khác lên thử vai.
Từ góc độ này, Giai Hòa không nhìn tới khuôn mặt của cô nữ sinh kia, nhưng nhìn dáng người liền biết, mỹ nữ một cây.
Vừa mở miệng nói, Giai Hòa lại cảm thấy giọng nói rất quen thuộc: “Chào các vị tiền bối, em là số mười ba, Khương Hạnh.”
Vì sao nghe có vẻ rất quen?
Giai Hòa còn nghiêm túc suy nghĩ. Bản thân cô hẳn là không biết người này, tên cũng chưa từng nghe qua.
Giai Hòa không nghĩ nhiều nữa, có lẽ cô chỉ nghe giọng quen quen thôi. Cô nhìn nhìn những người đang ngồi, Ngô Chí Luân ngồi ở vị trí thứ nhất bên tay phải, vẻ mặt thực nghiêm túc u buồn, không khỏi cười ra tiếng, thấp giọng nói: “Nhất định là Ngô Chí Luân xác định hình tượng sai rồi. Rõ ràng là khuôn mặt tươi sáng như ánh mắt trời tế kia mà lúc nào cũng đóng nhân vật tâm lý phức tạp, âm u vô cùng.”
Dịch Văn Trạch cũng hạ giọng nói: “Có liên quan tới những gì cậu ta đã trải qua. Trước kia sống ở nông thôn, gia cảnh không được tốt lắm. Sau đó thử vai trò người mẫu nhiều lần cũng không thành công, thi vào các khóa đào tạo cũng gặp thất bại, chỉ có thể ở đoàn làm phim tìm vai phụ để tham gia diễn xuất.”
Giai Hòa chỉ biết Ngô Chí Luân nổi tiếng bảy tám năm nay, nhưng không phải là ‘khẩu vị’ của mình nên cũng chẳng để ý đến bao nhiêu. Bây giờ nghĩ kỹ lại, anh ta cùng Dịch Văn Trạch khá giống nhau, nổi tiếng khá trễ. Hẳn không dễ dàng.
“Bắt đầu ở Hong Kong rất khó khăn đi?” Dường như rất cực khổ, đều là người lăn lộn ở phim trường không biết bao nhiêu năm.
Dịch Văn Trạch thực bình thản ừ.
Cô bỗng nhiên nhớ tới những lời Kiều Kiều nói, Thiên Sở cũng bị từ chối rất nhiều năm.
Nhưng mà bây giờ nhắc đến những chuyện đã qua từ lâu thì không thích hợp lắm. Giai Hòa rất thức thời nhịn xuống, lại cúi đầu xem bên dưới. Cô gái kia đã thực hiện xong phần diễn được yêu cầu, diễn đoạn người thân xong, lại được yêu cầu phối hợp với người bên cạnh diễn vai người điên.
Giai Hòa nghiêm túc xem. Thật sự không tệ, chỉ là vẫn cảm thấy giọng nói thật sự rất quen.
Khi gần chấm dứt, thoạt nhìn Ngô Chí Luân k