Bảo Bối Trong Lòng Tổng Giám Đốc Phúc Hắc
Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.
i đang quay phim nha.
Nếu không là vì mình không trả lời câu lấy thân báo đáp kia mà giận rồi?
Cô bỗng nhiên nhớ tới bóng lưng hoàn mỹ của anh vào buổi sớm hôm đó, cứ như vậy mà vào toilet…Cái mũi có hơi nóng. Xong rồi, không phải là từ lúc theo anh thì mắc thêm một bệnh đi? Giai Hòa ấn ấn quai hàm, trong đầu bỗng nhiên toát ra một câu của liên minh fan: ‘Nếu Dịch Văn Trạch, tất phải kim ốc tàng kiều’, lập tức hoa hoa lệ lệ 囧.
Thế nên cho đến khi Tiêu Dư trở về, cảnh tượng đập vào mắt chính là cô, với một bên má sưng lên, nhe răng trợn mắt nhìn di động cười…Cô bạn đi qua nhìn mặt Giai Hòa: “Không phải đi khám răng à? Lúc nào thì nhổ?”
“Ngày mai ta đi Thành Đô, về rồi tính sau.” Ngay cả nói chuyện cô cũng cảm thấy khó khăn.
Tiêu Dư giật thót, lắc lắc đầu cười: “Vợ minh tinh đúng là không tốt để làm, không tốt để làm a.”
Vốn là bảy giờ đến, nhưng vẫn là đến trễ, gần mười hai giờ. Lúc đi ra, Thành Đô có mưa rất to.
Khu chờ lấy hành lý ken chặt người. Lúc Giai Hòa vừa xuống dưới lầu bằng thang máy, âm thầm kêu may mắn vì mình không mang hành lý. Trời mưa tầm tã, trong đại sảnh có quá nhiều người, phần lớn đều cầm di động, hoặc gọi điện thoại, hoặc gửi tin nhắn, tất cả đều đang đợi người. Cô cầm di động, nhìn biển số xe Dịch Văn Trạch gửi đến, bắt đầu âm thầm cầu nguyện, đừng khoa trương quá là được.
Lúc vừa tìm được, lại là xe thương vụ của đoàn làm phim.
Xe thương vụ? Dịch Văn Trạch? Hai cái tên này nghe như thế nào cũng không hòa hợp.
“Rất thần kỳ, anh cũng có thể dùng loại xe này.” Cô đóng cửa xe, thấp giọng than thở một câu.
“Mặt em làm sao vậy?” Anh nhướng người tới, giữ cằm cô quay mặt lại. Giai Hòa không đoán được nhanh như vậy đã bị lộ, chỉ có thể nhe răng trợn mắt chụp tay anh lại: “Nhẹ chút, đau răng lắm.”
Thường nói ‘tiểu biệt thắng tân hôn’, máy bay vừa hạ cánh mà tim cô đã bắt đầu đập, có gì đó lo lắng, có gì đó hồi hộp. Nhưng thật là không nghĩ tới chuyện câu đầu tiên nói ra lại hơi…có cuộc sống hóa. Giai Hòa không tự chủ được nhớ tới câu ‘kim ốc tàng kiều’ dạo trước, càng mất tự nhiên, muốn nói mấy câu đã diễn tập trước đó để bồi dưỡng không khí, mới nhìn thấy anh vẫn đang nhíu mày: “Sưng đến như vậy, trước đi bệnh viện khám xem.”
“Không đi được không?” Em đây tới Thành Đô không phải vì đi bệnh viện mà…
Kết cục đương nhiên là bị bác bỏ không hiệu quả…Vì thế, hành trình đi thăm phim trường của cô, trước biến thành một đêm đến bệnh viện Thành Đô chơi. Bác sĩ vô cùng có trách nhiệm, vừa lắc đầu vừa bảo nói mọc răng khôn. Giai Hòa ngạc nhiên, chỉ chỉ cái răng bị đau của mình: “Không phải cái này sao?” Bác sĩ lại kiểm tra tiếp, rồi lắc đầu lần nữa: “Chỉ là răng khôn, mọc đè lên sau chiếc răng này của cô, truyền nước biển trước đi.”
Giai Hòa đảo mắt, ngày hôm qua các ông bác sĩ vô lương kia lại nói với mình là phải nhổ răng.
Nhổ răng nhổ răng, chẳng lẽ có tiền hoa hồng trong đó neh?
Nhưng mà truyền nước biển. Ôi, còn Dịch Văn Trạch làm sao bây giờ? Giai Hòa suy nghĩ một lúc: “Có thể lấy thuốc trước được không ạ?”
“Nghiêm trọng đến như vậy, cô không đau sao?” Bác sĩ bắt chéo chân, cảm thấy cô bé này khá thú vị.
Cuối cùng vẫn lấy thuốc.
Lúc cô lên xe, mồm miệng nói không rõ tiếng trình bày phẫn hận với ông bác sĩ ngày hôm qua, rồi lại tán tụng y đức của vị bác sĩ đầy trách nhiệm ngày hôm nay. Dịch Văn Trạch lấy bệnh án của cô, đọc kỹ, lại hỏi lời dặn của bác sĩ lần nữa. Giai Hòa nghĩ chính mình không nên nói nhiều, chỉ hàm hồ cho qua.
Lúc quay về khách sạn đã hơn nửa đêm, lúc Giai Hòa đi theo anh vào phòng mới ôm má hỏi phòng mình có phải ở cách vách không, Dịch Văn Trạch mới cầm một chai nước khoảng, vặn nút đổ vào bình nấu: “Đêm nay không còn phòng trống.”
…
Suýt chút nữa hai mắt đẫm lệ. Qua một lúc lâu mới dò dẫm bước qua, kéo áo sơmi của anh.
“Làm sao vậy?” Anh chậm rãi ấn nút nấu nước, bắt đầu cầm mấy hộp thuốc lên xem hướng dẫn uống.
“Đau răng.” Giai Hòa nghẹn nửa ngày cũng chưa nói được gì muốn nói.
Anh ừ: “Anh nấu nước cho em, một lát nữa uống thuốc rồi ngủ.”
Uống thuốc ngủ…Giai Hòa chán nản nghĩ, thì ra lặn lội từ xa đến chỉ là thay đổi nơi để uống thuốc ngủ. Từ lúc xuống máy bay tới nay ngay cả một cái ôm cũng không có…
Đang lúc trong lòng rối loạn không yên, ngoài cửa có người gõ nhẹ hai tiếng. Giai Hòa sợ tới mức tay run lên, lại động tới răng khôn của mình, nhe răng trợn mắt nhìn Dịch Văn Trạch. Nửa đêm hai giờ? Chuyện ma quái nha…
“Dịch tiên sinh, anh đã ngủ chưa?” Giọng nữ, vô cùng dịu dàng.
Trong phòng lại yên tĩnh như ban đầu, chỉ có tiếng nước sôi nhưng không hiểu sao khiến người ta phiền chán. Giai Hòa bụm má, chọc chọc cánh tay, ý bảo anh đi mở cửa.
Dịch Văn Trạch không ngẩng đầu, tiếp tục đọc hướng dẫn.
Giai Hòa lại chọc chọc anh, đến lúc này anh mới ngẩng đầu nhìn cô. Giai Hòa thì thào hỏi: “Là ai vậy?”
Lách tách một tiếng, nước vừa đúng lúc mở chốt. Anh rót ra nửa cốc nửa: “Giọng nghe không quen lắm, có thể là đoàn làm phim.” Giai Hòa ừ một tiếng: “Nói không chừng là tìm anh có việc á