Tác giả: Mặc Bảo Phi Bảo
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341804
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1804 lượt.
ết chặt, lại một lần nữa xoay người đặt cô dưới thân, thấp giọng nói, là chương trình người lớn lúc nửa đêm. Em, muốn làm không? Thiếu chút nữa là Giai Hòa rên rỉ ra tiếng, toàn bộ thân thể không ức chế được cơn run rẩy, thần trí vừa mới tìm về được chút ít lại bị anh hoàn toàn đánh nát, nệm từ từ lún xuống…
Đến cuối cùng, đến cuối cùng cô mới cố gắng đưa mắt nhìn thử tivi, trong lòng lập tức trào lên cơn giận dữ. Rõ ràng là hội âm nhạc nhạc cụ dân gian! Dịch Văn Trạch ừ, ôm toàn bộ cô vào lòng, ngay cả tay và chân cũng quấn khít vào nhau, chương trình người lớn xem ban đêm.
Hơi quá đáng…
Mi mắt như thể có ngàn cân, cô cũng chỉ có thể co người nằm trong lòng anh, thầm mắng hai câu, nặng nề ngủ.
Nhưng chỉ ngủ được một lát, xung quanh dường như hơi lành lạnh.
Giai Hòa mơ màng tỉnh lại từ trong mộng, nghe tiếng cửa nhẹ nhàng mở ra, mơ mơ màng màng hỏi: “Mấy giờ?” Phía sau có giọng nói như dán sát vào người, rất gần: “Sáu giờ.” Sớm như vậy à…Giai Hòa cảm thấy đầu mình như phình lên, cả người đau nhức muốn chết, thế mà anh còn có thể kề bên tai hỏi: “Còn đau không?”
Có thể…có thể không đau không? Giai Hòa từ từ nhắm hai mắt, ừm.
“Có muốn uống thuốc không?” Dường như anh đang ngồi dậy, sau đó chợt nghe thấy tiếng nấu nước vang lên, đến lúc này Giai Hòa mới hiểu được anh đang nói cái gì, từ đầu đến chân đều ngượng đến nóng bừng.
[1'>: 外忧 – external troubles, những rắc rối bên ngoài.
[2'>: 内患 – internal troubles, những vấn đề bên trong.
Bão táp giá trị con người
Dịch Văn Trạch có cảnh quay ban ngày, Giai Hòa cùng anh nói chuyện xong, đặt vé máy bay buổi tối về.
Anh đi rất sớm, Giai Hòa lại mơ màng ngủ thêm một lát, mãi đến gần mười hai giờ mới đi làm thủ tục trả phòng.
Cô gái ở quầy lễ tân nhận thẻ phòng để nhập thông tin, khuôn mặt tỉnh rụi lập tức nhìn thoáng qua một cái. Giai Hòa đành phải giả ngu, liên tục cúi đầu nhìn di động. “Cô ơi, có thể ký hóa đơn.” Khi tờ giấy được đẩy lên trước mặt, cô mới buông di động cầm lấy bút, lại phát hiện vẻ mặt tỉnh bơ không biến sắc của người trước mặt đã hoàn toàn chuyển thành tò mò.
Giai Hòa không hiểu cầm lấy hóa đơn nhìn lướt qua, lập tức đã hiểu vì sao. Trong danh sách những thứ đã sử dụng có…cái hộp kia. Vô cùng chói lọi.
Một câu từ đầu tới đuôi, cô yên lặng nhìn hơn mười lần.
Bởi vì ám chỉ rất rõ ràng, những phản hồi dĩ nhiên như bom nổ. Chỉ trong một buổi sáng đã nhận được hơn ba nghìn lượt phản hồi. Dịch Văn Trạch thành danh rất sớm, phần lớn fan của anh đều là người trưởng thành. Khác với nhiều những câu hỏi tò mò biểu lộ tâm trạng, rất nhiều tin là chúc phúc ấm lòng. Những câu rất đơn giản, cũng không hỏi là có chuyện tốt gì hay khi nào sẽ công bố.
Giai Hòa quét vài lần cũng không dám đọc tiếp nữa, hoàn toàn co người ngồi trên sô pha cắn móng tay, ánh mắt mơ màng ngẩn người, mặt lập tức đỏ lên đột ngột, phải che mặt lại để ép mình bình tĩnh xuống.
Tiêu rồi, tiêu đời rồi, ban ngày ban mặt lại suy nghĩ cái gì a a a a…
Nhân viên phục vụ bê cà phê tới, bị hành động của cô làm cho giật mình: “Người đẹp, em không thoải mái sao?”
Giai Hòa ngược lại bị hù tới giật thót, đến lúc này mới phản ứng được mình đang ở trước mặt quần chúng nhân dân mà dám bộc lộ bản chất háo sắc, lập tức ngồi thẳng, đằng hắng cổ họng: “Không có gì, cảm ơn.”
Một câu ngắn ngủn kia khiến nguyên một buổi chiều của Giai Hòa hoàn toàn hỏng bét. Bốn giờ sau, viết xong một hồi biệt ly chia tay đau lòng, cô rốt cuộc ‘buông tha’ cho công việc, khép máy tính lại thanh toán.
Lúc đi ra ngoài trời đã ngả sang chiều tối, hai hàng đèn lồng màu đỏ kết thành một chuỗi chạy dọc khắp con đường, thi thoảng mới có hai ba người đi qua. Lúc cô vừa đi vừa tính mình có nên lên sân bay trước hay không, điện thoại đợi một ngày bỗng nhiên vang lên.
“Anh xong việc rồi à?” Cố gắng áp chế hưng phấn, giọng nói dịu dàng đến mức chảy nước.
Anh ừ: “Em ăn cơm chưa?”
“Vẫn còn chưa ăn đàng hoàng, nhưng coi như cũng no lắm rồi,” Cô vừa đi tới phía trước, vừa khịt mũi nghe mùi hương thơm nồng từ xung quanh, nhịn không được vẫn phải đi xem một phát coi có thể ăn thêm cái gì nữa không. Mỗi lần đến Tứ Xuyên đều như thế này…không ăn đến chết không thể bỏ qua, “Còn anh? Ăn cơm chưa?”
“Vẫn chưa, sắp đến Thành Đô. Em đang ở đâu?”
“Giai Hòa khựng lại: “Không phải anh đang ở ngoài sao? Sao lại trở về thế?”
“Muốn gặp em, sẽ quay về.” Giọng nói Dịch Văn Trạch không nhẹ không nặng, nhưng vừa đủ chặn miệng cô lại. Giai Hòa nắm chặt điện thoại, không biết nên nói như thế nào, qua một lát mới nhẹ nhàng nói nhỏ, “Em đang ở Cẩm Lý.”
Bên kia có giọng của A Thanh đang hỏi đi đâu, Dịch Văn Trạch trả lời là Cẩm Lý, A Thanh lập tức hét to thật tốt quá, sẽ đi ăn cho đã. Giai Hòa yên lặng, cô nàng cùng mình thật đúng là có tiếng nói chung.
“Cần khoảng mười lăm phút nữa, em tìm một chỗ ngồi chờ anh,” Dịch Văn Trạch nói xong, lại bổ sung một câu. “Bên này khá nhiều người.” Giai Hòa ừm: “Ai vậy?” Anh cười