Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tác giả: Phi Yên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341790

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1790 lượt.

ười ta mơ màng muốn ngủ.
Ngồi trên ghế trúc, Lăng Lạc Xuyên để trần nửa thân trên, nhìn người đang một lòng một dạ vẽ tranh, đột nhiên phát hiện dáng vẻ cầm bút vẽ của cô thật đẹp.
Vị Hi bị anh kéo vào phòng, thấy anh lấy ra một hộp lụa thêu màu tím trên giá sách, phủi lớp bụi phía trên đặt vào tay cô.
Vị Hi không hiểu lí do, người đàn ông ra hiệu cô mở hộp. Cô mở ra xem, trong đó là một miếng ngọc kì lân.
Miếng ngọc này óng ánh trơn nhẵn, dưới ánh đèn có cảm giác mờ mờ nhạt nhạt, không có chút tạp chất. Hình dáng kì lân cũng được khắc khá độc đáo, trông như thật vậy.
Vị Hi dùng ngôn ngữ kí hiệu hỏi: “Cho em à?”.
Lăng Lạc Xuyên gật đầu, “Đây là của ông ngoại để lại cho anh, nghe nói là gia truyền, hình như có lai lịch gì đó, anh cũng không nhớ rõ”.
Nói xong liền cầm ngọc kì lân trong hộp ra đeo lên cổ Vị Hi.
Vị Hi lùi lại phía sau, thấy ánh mắt kì lạ của người đàn ông, cúi đầu viết lên giấy: “Quá quý giá, em không thể nhận. Hơn nữa, anh là thiếu niên anh tuấn, đeo cái này mới hợp. Phúc mỏng như em, chỉ sợ không áp chế nổi nó.”.
Lăng Lạc Xuyên vui vẻ nâng cằm cô, cười nói: “Ngốc này, tặng em chút đồ mà em cự tuyệt không lấy, anh còn có thể lấy lãi em sao? Biết em thanh cao, nếu như đây là ngọc bình thường, anh cũng không tặng em. Nhưng cái này khác, kì lân là thú may mắn, có tác dụng trừ tà xua ám, sau này em đeo nó, cho dù anh không ở bên em, có nó bảo vệ em, anh cũng có thể an tâm’’.
Vị Hi cúi đầu bật cười, Lăng Lạc Xuyên thấy cô không từ chối nữa liền đeo lên cổ cô. Sợi dây đỏ tôn thêm màu da trắng như băng tuyết, tựa như ánh bình minh ánh trên nền tuyết.
Người đàn ông không kìm nén được, hôn lên chiếc gáy đó, cười nói, “Thứ này đi cùng với giai nhân như nước mùa thu mới hợp, cho anh ngược lại thành hỏng bét”.
Vị Hi cười vui vẻ, viết lên giấy, “Người ta nói, quân tử khiêm tốn, ôn hòa như ngọc. Anh chẳng phải lập chí muốn làm quân tử ư? Quân tử đương nhiên nên có ngọc đẹp đi cùng”.
Lăng Lạc Xuyên tiến sát lại gần Vị Hi, kẹp cô giữa mình và tủ sách, lồng ngực rắn chắc dán sát vào cô, giọng nói khàn khàn, “Nhưng bây giờ anh không muốn làm quân tử, chỉ muốn làm tiểu nhân gây họa cho người, làm thế nào đây?”.
Vị Hi ngước mắt nhìn gương mặt mê hoặc lòng người của anh, lúc này mới phát hiện tên anh quả thật đặt không sai.
Lạc Xuyên, mưa rơi xuống đồng bằng. Ánh sáng trong mắt anh rất giống hạt mưa rơi từ mái hiên căn nhà cũ của nhà họ Lục hồi nhỏ cô sống, luôn có thể khai lên hàng vạn nỗi bi thương trong lòng cô, như nhìn thấy con diều không dây bay cao, như nghe thấy tiếng đàn xưa đã đứt dây.
Đồ đẹp trước nay dễ mất, từ cổ chí kim, nói chung đều thế.
Lăng Lạc Xuyên Nhìn cô không dám tin, “Anh chỉ nói miệng thôi, em không cần đau lòng đến vậy chứ?”. Cúi đầu hôn lên mắt cô, thở than, “Đáng thương thật, sau này không bao giờ dọa em nữa. Nhìn em xem, nước mắt sắp rơi rồi’’.
Vị Hi áp sát mặt vào lồng ngực trần của anh, hai tay ôm lấy eo anh, không biết vì sao giây phút này cô lại sợ mất anh đến vậy. Rất sợ rất sợ, sợ đến nỗi cả người, cả trái tim đều run rẩy…
Lăng Lạc Xuyên nâng cằm cô lên hỏi: “Sao vậy? Đột nhiên như vậy, khiến lòng anh xót xa.”
Vị Hi không nói gì, chỉ ngước mặt lên, kiễng ngón chân, khẽ hôn lên đôi môi đẹp đẽ của người đàn ông.
Nụ hôn này quá chấn động, Lăng Lạc Xuyên sờ môi mình, thần người nhìn cô. Gương mặt cô đỏ ửng, quay người đi. Nhưng chưa được nửa bước liền bị anh túm cánh tay lôi lại.
Một tiếng bịch vang lên, sách trên bàn bị anh gạt sang một bên, anh có phần thô lỗ đẩy cô lên chiếc bàn sách rộng rãi.
Bàn sách rất cứng, không hề thoải mái, cứng đến mức khiến cô hơi đau. Vị Hi muốn chống người lên, lại bị anh ấn vai xuống. Hai tay anh kéo, cởi áo cô ra một nửa, lộ ra áo lót màu đen và làn da trắng như băng tuyết.
Còn chưa đợi cô phản ứng lại, tay anh đã vòng ra sau lưng cô, vội vàng cởi khuy áo lót của cô, kéo xuống vứt sang một bên, bàn tay nhào nặn nơi đầy đặn trắng nõn của cô nhưng vẫn chưa thỏa mãn, anh cúi đầu, dùng hàm răng trắng bóc cắn nhay.
Vị Hi cảm thấy như chạm vào điện, từ đầu đến chân, dòng điện sung sướng chảy khắp toàn thân, mang theo khoái cảm gần như run rẩy. Cảm xúc mãnh liệt nóng bỏng, cái cắn khẽ, ngọt ngào giống như châm lên ngọn lửa trong cơ thể khiến đôi mắt cô ngập nước, ý loạn tình mê.
Cô ngửa cổ khẽ rên một tiếng, ngón tay túm chặt áo sơ mi của anh, cơ thể cong lại thành một độ cong đẹp đẽ, đón lấy cơ thể cũng đầy nhiệt tình như cô.
Anh khẽ cắn ngực cô không chút kiêng dè, tựa như đứa trẻ tham lam, cảm giác hơi đau, đầy dịu dàng và ngọt ngào. Anh khiến đầu óc cô mê loạn, cô cắn môi, dịu dàng ôm lấy đầu anh. Đôi tay nhỏ niềm như không xương vò loạn mái tóc, vuốt ve hình xăm đẹp đẽ, bờ vai cường tráng của anh, tìnig chút từng chút kéo áo sơ mi nơi bả vai anh.
Động tác như vậy gần như khiêu khích, người đàn ông nâng cằm cô lên, đôi mắt hằn tia máu nhìn cô không dám tin, “Ông trời ạ, em đang quyến rũ anh à?”.
Đúng, cô đang quyến rũ anh, cô biết mình đang quyến rũ anh.
Cô chưa b