Tác giả: Phi Yên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341791
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1791 lượt.
ao giờ to gan như vậy, chưa bao giờ càn rỡ như vậy, nhưng cô nghe thấy tiếng lòng mình: Cô muốn anh! Cô thực sự muốn anh! Không có uy hiếp, không có hoảng hốt, không có sợ hãi, chỉ là một người phụ nữ đơn thuần muốn người đàn ông cô ấy yêu, cô muốn anh như vậy!
Cô thở gấp gáp, nửa trên để trần của cô dán chặt vào lồng ngực mê người của anh, đôi môi hai lạnh hôn lên da thịt mạnh mẽ dẻo dai, hàm răng trắng cắn lên đầu ngực anh, giống như anh làm với cô, dồn hết sức vào đầu lưỡi hồng, ngón tay mảnh dẻ, cơ thể mềm mại đẹp đẽ của cô… để quyến rũ anh.
Người đàn ông giữ lấy cái gáy nghiêng nghiêng của cô, một tiếng bịch vang lên, anh ấn cô xuống chiếc bàn vừa lạnh vừa cứng.
Vị Hi nghe thấy tiếng cột sống của mình kêu gào trên bàn. Thiếu gia này, anh ta không thể nhẹ hơn chút à?
Anh chống khuỷu tay từ trên nhìn xuống người phụ nữ bé nhỏ gần như bị anh giày vò đến mức thương tích đầy mình như con dã thú săn mồi nào đó, hơi thở hổn hển bám lấy ánh mắt mê loạn của cô, anh giữ cằm cô hung hăng nói: “Em nghĩ cho rõ ràng, tới nửa đường mà kêu dừng lại, anh sẽ không đồng ý!”.
Vị Hi hơi nghiêng người, chủ động hôn anh, không cần nói gì cả.
Lăng Lạc Xuyên tiện tay gạt một cái, chiếc bàn trống không, dưới đất lộn xộn. Anh kéo đệm ghế đặt lên bàn, nhấc bổng cô lên đó, nhanh nhẹn cởi váy cô, lộ ra cặp chân thon dài xinh đẹp. Giống như kẻ điên đói khát, từng chiếc hôn nóng bỏng in dấu lên phía trong đùi cô, khiến má cô đỏ bừng, toàn thân run rẩy.
Tiếng cởi cúc vang lên, người đàn ông vội vàng không thể kiên nhẫn rút thắt lưng, cởi quần dài, cánh tay khỏe mạnh gác hai chân cô lên, kéo cơ thể kiều diễm rung động lòng người ấy tới trước mình, dục vọng sưng tấy chà sát vào nơi mềm mại của cô, hận không thể hung hăng xuyên qua cô, vò nát, dán chặt cô vào trong lòng mình, khảm vào cơ thể mình.
Nhưng đúng giây phút đó, tiếng kim loại giòn tan đó khiến Vị Hi như nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, dường như trở lại cái đêm mưa gió đáng sợ ấy, trở lại cãn phòng nhỏ ẩm mốc ấy.
Người trước mặt cũng biến sang hình dáng khác, một dáng vẻ khiến cô nhìn thấy liền sợ đến mức một gan rạn nứt, ngũ tạng như thiêu đốt.
Môi cô trắng bệch, toàn thân lạnh buốt, như thể rơi xnống hầm băng những ngày đông giá lạnh nhất, tất cả máu huyết, cảm xúc mãnh liệt, vui vẻ đều chảy ngược lại.
Cô có thể cảm nhận được cánh tay khỏe mạnh của anh siết chặt lấy cơ thể cô; có thể cảm nhận được hai tay mình quàng lên cổ anh; có thể cảm nhận được ngón tay linh hoạt của anh gạt quần lót của cô sang một bên, dịu dàng thâm nhập vào phía dưới cô, làm dịu sự căng thẳng của cô.
Nhưng cô không thể động đậy, cho dù người đàn ông ôm cô có dịu dàng đến hàng nghìn lần đi nữa cô cũng không thể động đậy nổi.
Song người đàn ông đang dâng trào cảm xúc mãnh liệt cũng không cách nào đợi tiếp. Tư thế, động tác như vậy, trong phút chốc cơ thể như treo lơ lửng, ý thức được anh muốn làm gì, Vị Hi căng thẳng đến mức toàn thân run rẩy, răng va vào nhau lập cập, dường như bi ai nhìn anh. Cô muốn lên tiếng cầu xin anh tha cho cô nhưng cô không phát ra nổi tiếng nói.
Giây phút đau khổ nhất ấy vẫn sẽ đến.
Khi anh thẳng người tiến vào, móng tay cô gần như khảm sâu vào da thịt anh, cả người căng cứng tựa như viên đá tảng nghìn năm, ngửa cổ như con thiên nga nhìn bầu trời cất tiếng than khóc không lời.
Nhưng người đàn ông bị dục vọng bịt mắt lại không hề cảm nhận được chút nào tất cả những thứ đáng sợ ấy, nỗi đau khổ ldió chịu đựng nổi ấy.
Anh khoan khoái khẽ rên một tiếng bên tai cô, cọ lên gương mặt trắng bệch, cắn cằm cô, dịu dàng rên rỉ, “Vị Hi, em là của anh, em là của anh…”.
Loảng xoảng! Giống như cái chạm cuối cùng trước khi gần vỡ nát, cô tựa như con mèo bị người ta ấn xuống nước, điên cuồng vùng vẫy.
Người đàn ông vừa rồi còn chìm trong ngạc nhiên vui mừng giờ kinh ngạc nhìn gưong mặt đau khổ gần như biến dạng của cô, nắm tay cô đánh lên lưng anh như hạt mưa, đôi chân bị anh dựng lên đạp loạn xạ, co giật một cách bất lực.
Anh không dám cử động nữa, lại không thể cứ như vậy rút ra, anh kéo hai cánh tay đang đấm anh loạn xạ ra đằng sau, dùng cánh tay kẹp chặt cơ thể cô, ngậm bầu ngực cô, nâng đùi cô lên, đè nén dục vọng mãnh liệt phun trào, chầm chậm di chuyền.
Vị Hi nhìn hạ thể căng chặt của mình va lên bụng dưới rắn chắc của anh lại đau như dao đâm. Nơi kết nối với anh giống như bị người ta bổ sống, đau đến ruột nát tim tan. Cô đau đớn tột bậc, nhưng không lên tiếng, cắn chặt môi mình co giật, chỉ vài giây, khóe miệng đã chảy máu.
Cảnh tượng trước mắt khiến Lăng Lạc Xuyên thực sự giật mình, anh vội vàng lùi lại, thả lỏng tay, cô như con rối bằng gỗ bị người ta làm hỏng, nằm trên bàn không chút cảm giác.
Anh muốn xem cô có ổn không nhưng cô dường như không dám nhìn cơ thể khỏa thân cường tráng của anh thêm nữa, hai tay bịt chặt mặt, co quắp trên bàn, giống như con thú nhỏ bị lột da, cả người cuộn tròn.
Lăng Lạc Xuyên tưởng động tác của mình quá điên cuồng, hoang dã, thô bạo, đã khiến cô sợ hãi, lập tức ôm lấy bờ vai cô, m