Tác giả: Phi Yên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341786
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1786 lượt.
ia, trong lòng Vị Hi ít nhiều có chút thất vọng. Nhưng đàn ông, đặc biệt là người như anh luôn lấy sự nghiệp làm trọng.
Thế là nhún vai, khoác ba lô, một mình đi bộ ra bến xe bus.
Trường học ở vùng ngoại thành, xe ít khách. Nắng chiều cuối thu ấm áp nhưng không nóng rát. Vị Hi giơ tay che đi ánh nắng xnyên qua lá cây, dưới con đường rợp bóng cây, cô vừa đi đường vừa ngắm nhìn.
Không biết vì sao, đột nhiên lại có tâm trạng thưởng thức cảnh vật. Có lẽ là vì sự tồn tại của anh.
Không nén được cúi đầu cười.
“Đừng cứ cúi đầu mãi thế, cổ dề có nếp nhăn đấy”.
“Anh thích nhìn dáng vẻ ngẩng cao đầu của em, giống như con nai lắng nghe trong gió.”.
Vị Hi ngẩng đầu, cười với ánh nắng trên lá cây, tiếp tục bước đi. Hoàn toàn không biết chiếc xe hai màu xám bạc phía sau đã lặng lẽ theo cô cả đoạn đường.
Nguyễn Thiệu Nam ngồi trong xe, mỉm cười từ đầu đến cuối nhìn cô, thực sự vui như vậy ư? Chỉ sợ là vui quá hóa buồn thôi…
“Anh Nguyễn, cô Lục đã đi rồi, có cần đi theo không ạ?”. Tài xế quay đầu hỏi ông chủ của mình.
Nguyễn Thiệu Nam nhắm mắt, lắc đầu, “Không cần nữa, chúng ta về thôi”.
Điện thoại reo, anh nghe một lát, sau đó nói: “Anh sắp xếp rất tốt. Nghe đây, chuyện hôm nay tuyệt đối không được phép để rò rỉ ra. Nếu không, tôi sẽ lột da anh!”
Vị Hi trở về, vừa vặn Như Phi cũng ở nhà, thấy cô về sớm như vậy, hỏi có phần kinh ngạc: “Hôm nay không phải đã hẹn anh ta ư? Sao mà về nhà sớm vậy?”.
Vị Hi đặt ba lô xuống, nói bằng ngôn ngữ kí hiệu:
“Công ty anh ấy có chuyện’’. Nhìn xung quanh, lại hỏi: “Trì Mạch lại ra ngoài à?”.
Như Phi gật đầu, “Nghe nói hôm nay có một ông chủ đặc biệt đến, tên họ Ngụy hình như rất coi trọng, đã gọi anh ấy đi từ lâu rồi”.
Vị Hi có dự cảm xấu, “Anh ấy có nói là ai không?” Như Phi lắc đầu: “Chỉ sợ anh ấy cũng không biết. Mấy ông chủ đó đều là những nhân vật có máu mặt, tới những trận đấu kiểu đó đương nhiên phải tìm nơi người khác không thấy, một mình từ từ thưởng thức. Nhìn người ta thịt rơi máu chảy, họ sung sướng tột bậc. Ôi! Kẻ này biến thái hơn kẻ khác!”.
Trong lòng Vị Hi không biết tại sao lại trở nên hoảng loạn, Như Phi thấy mặt cô trắng bệch, an ủi nói: “Anh ấy trước nay rất lợi hại, muốn đốn ngã anh ấy, người bình thường không cỏ bản lĩnh đó, cậu cũng đừng quá lo lắng”.
Như Phi an ủi Vị Hi một hồi rồi đi làm. Vị Hi tắm qua, một mình ngồi trên giường nhìn ngón tay mình xoắn vào nhau, trong lòng hoảng loạn bất an, thế nào cũng không thể bình tĩnh lại được.
Cô nhìn di động đặt trên đầu giường, luôn cảm thấy không biết khi nào nó sẽ reo lên, sẽ mang đến cho cô tin dữ.
Chẳng bao lâu nó reo thật.
Vị Hi ấn vào lồng ngực mình, căng thẳng nhận máy, nghe thấy giọng đối phương, cô kinh ngạc nhìn phía trước, hơi thở dường như ngưng đọng. Đôi mắt đen láy sáng ngời trong phút chốc trở thành đống hoang tàn trống trải.
Tối đen vô tận…
Nguyễn Thiệu Nam ngồi một mình trong căn phòng sinh hoạt thường ngày trên tầng cao nhất tòa nhà Dịch Thiên, Nhìn màn hình lớn trong phòng khách, thờ ơ lắc lắc li rượu trong tay.
Vị Hi được người dẫn đường đẩy vào phòng, Nguyễn Thiệu Nam quay lưng với cô hướng về phía màn hình đằng trước đang chiếu trận đấu đấm bốc chợ đen tàn nhẫn đến tột cùng.
Một bóng dáng quen thuộc hiện ra trước mắt cô, cô gần như không nhận ra anh. Mặt anh toàn máu, mắt trái sưng húp. Nguy hiểm tránh qua đòn quét cao hung dữ mạnh mẽ của đối phương, nhưng bị xoạc một đòn dưới chân, ngã trên võ đài.
Nếu Vị Hi có thể nói được, nếu cổ họng của cô vẫn có thể hét nổi, cô nhất định sẽ sợ hãi đến mức kêu la thất thanh. Nhưng cô không thể kêu được, chỉ có thể trừng mắt nhìn, nhìn người trân trọng mình như tính mệnh kia đang máu chảy như trút trên võ đài.
Nguyễn Thiệu Nam ngồi trên ghế sofa tấm tắc khen ngợi, “Cho anh ta dùng thuốc mà có thể chống cự đến bây giờ. Tên Trì Mạch này thật không đơn giản.”
Vị Hi như bị sét đánh, ngơ ngẩn. Cô quả thật không thể tưởng tượng nổi sao có người có thể máu lạnh đến mức này. Khi cô tưởng rằng người đàn ông trước mắt đã đủ tàn nhẫn, đủ máu lạnh, thì anh ta luôn có thể làm ra những việc còn tàn nhẫn, máu lạnh hơn để phá vỡ giới hạn của cô.
Nguyễn Thiệu Nam đứng lên, nho nhã mỉm cười khi thấy Vị Hi Nhìn mình một cách vô cùng kinh sợ, “Tay đấm bốc tự do này anh đặc biệt mời từ Campuchia về thế nào? Tuyệt vời không?”
Xung quanh tiếng hò reo như sấm rền, hai mắt Tri Mạch vô thần, chân loạng choạng. Đối phương ôm đầu anh, đầu gối như chiếc búa lớn bổ mạnh xuống. Trì Mạch dùng tay ôm đầu, gắng gượng chống đỡ đòn tiến công khiến người khác gần như tuyệt vọng.
“À, đúng rồi, anh quên không nói cho em biết. Đấm bốc chợ đen ở Campuchia còn có một quy tắc bất thành văn: Không chết không dừng! Theo em Trì Mạch còn có thể chống cự được bao lâu?”.
Vị Hi gần như suy sụp, cô giơ đôi tay run rẩy ra nói với anh: “Rốt cuộc anh muốn thế nào?”.
Nguyễn Thiệu Nam không hiểu, Vị Hi nhớ ra anh ta không phải Lăng Lạc Xuyên. Run rẩy lấy ra quyền sổ nhỏ của mình, viết một lượt lên giấy.
Nguyễn Thiệu N