Tác giả: Phi Yên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341873
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1873 lượt.
vào cái gì để cứu con trai mình đây?”.
Như Phi lắc đầu, “Người mẹ vĩ đại… Điều đó, Vị Hi, mạo phạm nói một câu, trước đây mình chỉ cảm thấy cha cậu mặt người dạ thú, bây giờ mình mới phát hiện hóa ra ông ta căn bản không bằng cầm thú”.
Vị Hi cười, “Không cần cảm thấy mạo phạm, đánh giá của cậu tương đối đúng trọng tâm”.
“Nhưng việc này chắc được giấu kín, sao cậu biết rõ ràng như vậy?”.
“Giấu kín?”. Vị Hi lắc đầu thở đài, “Căn bản một chút cũng không giấu kín, khi ấy việc này trong xã hội thượng lưu hầu như ai cũng biết. Lục Tử Tục thậm chí còn tìm người chụp ảnh mẹ anh ấy đứng đường kéo khách ở Mỹ, phát tán rộng rãi, trong khoảng thời gian ngắn khiến bà trở thành trò cười trà dư tửu hậu của các phu nhân”.
Như Phi kêu lên, “Trời ạ! Ông ta… điều này quá vô sỉ, có thù sâu hận lớn gì mà hà tất phải tuyệt tình như vậy?”.
Vị Hi nhìn Như Phi, ánh mắt nặng nề, “Đây chính là chỗ đáng sợ nhất của Lục Tử Tục. Giết gà dọa khỉ, ông ta muốn tất cả mọi người đều sợ hãi, không dám đối đầu với ông ta. Trước đây ở nhà họ Lục, ông ta từng nói với các con, đến bây giờ mình vẫn không thể quên”.
“Ông ta nói gì?”.
“Ông ta nói, báo thù một người, không nhất định phải giết anh ta, mà phải tìm cách khiến anh ta sống không bằng chết. Tấn công một người, không nhất định phải hủy hoại cơ thể anh ta, mà phải hủy hoại tôn nghiêm của anh ta. Phải khiến anh ta nhớ đến con liền sợ đến run rẩy, cảm thấy tự thẹn kém người, không còn mặt mũi nào. Đây mới là cách thức hoàn toàn hủy diệt một người’’.
Nhu Phi chấn động kinh hãi đến mức không thốt lên lời, “Bây giờ cuối cùng mình đã biết vì sao tất cả những hành động của các anh chị của cậu lại vô sỉ đến thế, hóa ra bắt nguồn từ lời dạy này”.
Vị Hi cười châm biếm, “Không sai, làm con của ông ta, hoặc phát rồ mất trí, hoặc bi quan chán đời, sẽ không có đứa nào bình thường. Ông ta giống con sư tử, đẩy con mình từng đứa xuống vách núi rồi nhìn chúng trèo lên, đứa mạnh nhất mới có thể trở thành vua. Cả đời ông ta sùng bái nhất chính là Darwin, coi thuyết tiến hóa của Darwin là kinh điển, tin tưởng hoàn toàn”.
“Bây giờ mình cuối cùng đã hiểu vì sao sự báo thù của Nguyễn Thiệu Nam lại điên cuồng đến thế. Có mối thâm thù biển máu như vậy, không ai không phát điên”.
Vị Hi lắc đầu, mắt chăm chú nhìn tờ báo vừa được xếp gọn gàng, “Bây giờ anh ấy không chỉ đang báo thù mà còn đang thanh toán. Còn nhớ mấy chuyện lần trước bọn mình nghe được ở quán ăn ngoài trời không?”
“Những người bị Nguyễn Thiệu Nam khiến cho tan cửa nát nhà, phần lớn đều hợp tác với cha mình năm đó. Những người tham gia vào việc này, những người biết việc này năm đó đều bị anh ấy thanh toán từng người, một người cũng không bỏ qua”.
Sắc mặt Như Phi đột nhiên trắng bệch, ớn lạnh từ đáy lòng, cô nắm cánh tay Vị Hi, “Ý cậu nói cậu cũng là một trong số đó ư?”.
Như Phi hi vọng mình nghĩ sai, nhưng câu trả lời của Vị Hi lại hoàn toàn chứng thực suy đoán của cô.
“Đối với Nguyễn Thiệu Nam mà nói, mình là một nhân chứng, cũng là một người ghi lại. Mình chứng kiến đoạn lịch sử bị áp bức và lăng nhục của anh ấy, ghi lại quá khứ bi thảm của anh ấy. Mình không phủ nhận, có lẽ anh ấy hơi thích mình, vì vậy anh ấy vẫn chưa xuống tay tàn nhẫn với mình, nỗi vui mừng kinh ngạc được trùng phùng tạm thời che đi tất cả. Nhưng đợi anh ấy thanh toán sạch sẽ những người kia, đợi anh ấy bước ra khỏi nỗi vui mừng, người cuối cùng cần thanh toán chính là mình”.
Như Phi thực sự hoảng sợ, cô không ngờ sự việc có thể phát triển tới mức này, “Nhưng kết quả cũng chưa hẳn sẽ như vậy, nếu… anh ta rất yêu cậu, nói không chừng anh ta sẽ không tính toán mấy thứ đó?”.
Vị Hi thở dài, nhìn vào mắt Như Phi nói: “Cậu cũng nói, chỉ là ‘nếu’”.
Con giun xéo mãi cũng quằn, không thể nhịn nữa
Biết không? Nhịn cũng cần vốn. Loại mặc người ta ức hiếp, nhất cử nhất động tùy theo người khác cứu chúng ta, lên trời xuống đất vẫn chẳng phải dựa vào tâm trạng người ta, cậu dựa vào cái gì để nhịn?
Thành phố ven biển, không thể giữ nổi tuyết trên mặt đường. Khắp các đường phố đều là vết xe quay vòng trên tuyết, và những người xắn quần đi bộ.
Tấm biển bằng đèn Neon của “Tuyệt sắc khuynh thành” cũng đọng một lớp tuyết, Vị Hi dùng chiếc chổi nhỏ quét đi.
Gió đêm hơi lạnh, cô kéo cổ áo đồng phục, đưa ngón tay lạnh buốt ửng đỏ lên miệng thổi nhẹ. Dường như làm thế thì có thể ấm hơn một chút.
CoCo quay đầu vẫy tay với anh ta, cô ấy quay lưng lại với Vị Hi, Vị Hi không nhìn thấy gương mặt cô ấy.
Cô ấy quay người bước tới, Vị Hi muốn nói gì đó, nhưng cô ấy đường như không có ý muốn chào hỏi, đôi bốt da xinh đẹp phớt lờ, giẫm lên bùn, bùn bắn tung tóe.
Vài ngày trước cô ấy vẫn ổn, hôm nay sao vậy nhỉ?
Vị Hi thực sự rất kinh ngạc, khi tới quầy bar lấy rượu, không nén được hỏi cậu Phong: “CoCo sao vậy?”.
Phong ngẩng đầu, nhìn CoCo đang chỉnh đĩa trên bục, “Chẳng sao cả, chỉ là bài hát hôm nay hơi chán, đã bảo cô ấy từ lâu rồi, đổi bài nào mới chút,