Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tác giả: Phi Yên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341872

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1872 lượt.

một chút, nhịn một chút liền qua đi, chẳng có gì to tát hết…”
Cô ấy vừa nói vừa cắn ngón tay mình, như tự giày vò bản thân, cắn bật một vết máu đỏ tươi.
Vị Hi ngơ ngẩn nhìn cô ấy, dường như trở lại cái đêm đáng sợ đó, cô bơ vơ bất lực nằm trên chiếc giường của Nguyễn Thiệu Nam, rơi lệ, chảy máu cũng tự lừa dối bản thân như vậy.
Thời gian và không gian giao thoa trong phút chốc, cảnh tượng trước mắt giống như kí ức quá khứ chồng chéo, gương mặt khác nhau, giọng nói khác nhau, nhưng đều có cùng ánh mắt sợ sệt, nét mặt cam chịu số phận giống nhau.
“Vị Hi, con nhất định phải nghe lời. Nghe lời chúng ta mới có cơm ăn, mới có chỗ ở. Các anh, các chị tuy không tốt nhưng người ngoài chẳng phải còn xấu hơn ư? Đàn ông bên ngoài không những mắng con, đánh con còn có thể ức hiếp con. Vị Hi con phải nhớ, chúng ta là phụ nữ, phụ nữ không có bản lĩnh luôn bị đàn ông ức hiếp. Chỉ cần chúng ta nghe lời, không chống lại, chúng ta sẽ không bị đói, không bị đánh, sẽ có vài ngày sống yên ổn. Chỉ cần chúng ta nhịn một chút, nhịn một chút liền không sao…”.
Người đang nói trước mặt là ai? Người ôm cô nói những lời năm đó là ai?
Cô năm ấy thực sự rất nghe lời, mẹ bảo cô nhịn, cô liền nhịn. Bà muốn cô nhịn thế nào, cô liền nhịn thế ấy. Cuối cùng, cô nhịn được, nhưng người bảo cô nhịn lại không nhịn nổi. Ai cũng không ngờ, người phụ nữ yếu đuối ấy có thể nằm bên cạnh chồng, dùng một con dao gọt bút chì nho nhỏ mài đứt động mạch của mình.
Vị Hi Nhìn thấy vết thương đó, da toác ra, thịt cũng bị cọ nát. Con dao gọt bút chì đó rất cùn, phải cắt đi cắt lại nhiều lần cùng một vị trí mới thành công. Vị Hi không cách nào tưởng tượng nổi người mẹ trước nay vẫn nhát gan, trước mặt người nhà họ Lục luôn bảo sao nghe vậy suy nghĩ thế nào lại dùng cách thức gần như tụ giày vò mình để kết thúc sinh mệnh?
Phải chăng có người bức bà tới mức “con giun xéo mãi cũng quằn, không thể nhịn nữa”, bà mới làm vậy?
Đúng thế, người mẹ đáng thương của cô không cần nhịn nữa, bà đã được giải thoát. Chỉ còn lại mình cô, đối mặt với thế giới tưng bừng nhộn nhịp này.
Vị Hi ngẩng đầu lên, nhìn ánh đèn lờ mờ của hàng vạn ngôi nhà nơi xa xôi, nhìn thế giới phù hoa bên ngoài sự hoang vắng, hỏi người bên cạnh mà như đang tự hỏi chính mình, “Nhịn? Cậu muốn nhịn thế nào? Tính mệnh bản thân và gia đình đều bị người ta nắm trong tay, cậu lấy gì để nhịn? Biết không? Nhịn cũng cần vốn. Loại mặc người ta ức hiếp, nhất cử nhất động tùy theo người khác như chúng ta, lên trời xuống đất vẫn phải dựa vào tâm trạng người ta, cậu dựa vào cái gì để nhịn?”.
Lừa mình dối người mà thôi.
CoCo sững sờ trong thoáng chốc, dựa vào vai Vị Hi bật khóc nức nở. Nhưng không khóc to, cứ khóc như vậy rồi dừng lại một chút, giống như đứa trẻ khóc dữ dội đến mức nghẹn ngào.
“Vị Hi… nếu như có một ngày… mình chết, cậu có thể nhặt xác cho mình, giống như… giúp Tiểu Văn ấy? Mình… mình không muốn làm một cái xác vô danh, chết rồi… trở thành cô hồn…”
Vị Hi ôm lấy cô ấy, khẽ cười, “Nếu mình còn sống, mình nhất định sẽ giúp cậu. Nếu mình chết, Như Phi sẽ giúp cậu. Nếu chúng ta đều chết, mọi người đều trở thành cô hồn, cậu cũng không cần sợ nữa, cho dù xuống địa ngục cũng có bọn mình đi cùng cậu”.
CoCo khẽ run, ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn cô, “Vị Hi, cậu nói đi, thực sự có địa ngục không?”.
“Địa ngục?”. Vị Hi không ngừng lẩm bẩm, mắt nhìn ra xa, dường như muốn xuyên qua bóng tối mịt mù trước mặt, nhìn rõ mặt kia của thế giới.
“Mình không biết, đây là nơi nào? Địa ngục là nơi nào? Chúng ta ở nơi nào? Mình không phân biệt rõ…”.






Chà đạp
Anh Nguyễn… đợi anh làm xong, xin anh hãy nói cho tôi biết, nhìn tôi chảy máu, run rẩy bên dưới cơ thể anh, anh vui sướng nhường nào? Đợi anh làm xong, xin anh hãy nói cho tôi biết, chà đạp tôi như vậy, anh vui sướng nhường nào?
Cuộc sống là gì? Chính là khiến chúng ta dùng phần lớn thời gian trải qua đau khổ, đồng thời giải quyết nỗi đau khổ đó.
Ví dụ đói bụng, ví dụ nghèo hèn, bệnh tật, ví dụ phiêu bạt, ví dụ…
Khi Nguyễn Thiệu Nam gọi điện đến, Vị Hi và Như Phi đang sắp kết thúc công việc trở về nhà.
Nguyễn Thiệu Nam tựa hồ có phần ngạc nhiên, hơi ngừng lại một lát mới nói: “Anh ở công ty, em biết chỗ đó”.
Vị Hi buông điện thoại, nhìn Như Phi, hơi áy náy, nói với cô ấy: “Như Phi, cậu về nhà một mình nhé ”.
Như Phi nắm cánh tay cô, vẻ mặt căng thẳng: “Có chuyện gì không?”.
Vị Hi lắc đầu cười gượng, “Sẽ không có chuyện lớn. Nhưng…”. Trong mắt cô đầy vẻ chua xót lạnh giá, “Mình không muốn có lần sau nữa”.
Nguyễn Thiệu Nam đứng trên tầng cao nhất của tập đoàn Dịch Thiên, nhìn bông tuyết bay liệng ngoài cửa sồ. Những bông tuyết trắng xóa, khẽ nhảy nhót tung bay, bọc đêm khuya thành thế giới xen kẽ màu trắng bạc.
Có lẽ do ánh đèn Neon, bầu trời giây phút này đỏ thẫm kì lạ, giống như máu tươi nhuộm lồng ngực đêm. Dưới chân là thành phố đèn đuốc sáng trưng, vì ở khu thương nghiệp sầm uất nhất nên cho dù đã nửa đêm nơi đây vẫn phồn h


XtGem Forum catalog