XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tác giả: Phi Yên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341866

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1866 lượt.

ền sẽ nghĩ đến quá khứ không muốn nhớ lại đó. Anh ấy sẽ mâu thuẫn, sẽ mất kiềm chế, mình đã thử không chỉ một lần”.
Cô cúi đầu, nhìn tay trái quấn băng, cười thê lương, “Anh ấy đối với mình rốt cuộc là yêu nhiều hơn một chút hay hận nhiều hơn một chút, có thể đến bản thân anh ấy cũng không rõ”.
Như Phi thở dài, kẹp điếu thuốc, dụi dụi thái dương, “Vậy hai người cứ như vậy à?”.
“Nếu không còn có thể thế nào?”. Vị Hi ôm đầu gối, cuộn tròn trên ghế, “Mình biết, cậu nhất định cảm thấy mình đã sai. Cậu có thể nói mình ích kỉ, nói mình khác người, nói mình tự cho mình thanh cao. Mình không quan tâm, vì mình cũng thấy bản thân mình như vậy. Nhưng Như Phi, cậu nghĩ một chút đi, người như chúng ta, ngoài bản thân mình trên thế giới này, chúng ta còn lại cái gì? Chúng ta thực sự đền không nổi. Mình cũng không cách nào chịu đựng sự uy hiếp hết lần này đến lần khác, ý thích nông nổi, đột ngột, gọi lúc nào đến lúc đó của anh ấy nữa, hàng ngày bị người mình yêu gọi đến bảo đi, cảm giác này… còn khó chịu hơn cả bị bạt tai”.
Vị Hi vùi sâu mặt vào trong đầu gối, Như Phi chỉ lặng lẽ hút thuốc, tựa như đang suy nghĩ điều gì. Một lúc lâu sau, cô mới thở dài, “Vị Hi, mình không học nhiều bằng cậu. Cậu và anh ta đều là những người có năng lực, mình không thông minh hiểu đời như hai người, cũng không nghĩ nhiều, nhìn xa như hai người. Nhưng mình cảm thấy, tình yêu chẳng phải giá trị thặng dư, hà tất phải tính toán nhiều vậy? Anh ta thích cậu, cậu cũng yêu anh ta, lẽ nào điều này còn chưa đủ để hai người bên nhau ư? Huống hồ… Như Phi dùng lại một chút, “Thứ anh ta có thể cho cậu nhiều hơn bất cứ người nào. Cậu thực sự một chút cũng không muốn ư?”.
Vị Hi ngước mặt lên nhìn thành phố phồn hoa dưới ánh tà dương, lẩm bẩm khẽ thở dài, “Thành phố này thực sự rất đẹp, có người đứng trên đỉnh, nhận sự ngưỡng mộ của nhiều người, có thứ họ muốn dễ như trở bàn tay. Có người chỉ là con kiến đi lại trong thành phố, mệt mỏi bôn ba vì ăn no mặc ấm. Đúng thế, quyền lực, tiền bạc, địa vị, ai không muốn đứng trong quầng sáng hoa lệ đó chứ? Mình cũng muốn. Khi mình cảm thấy có lẽ anh ấy thay mình báo thù, thậm chí mình có phần dương dương tự đắc. Nhưng Như Phi à, thành phố này đã lấy đi rất nhiều thứ của chúng ta, nếu đi trên con đưòng này, đến tôn nghiêm cũng không còn. Để sinh tồn, hàng ngày chúng ta đều phải tươi cười nghênh tiếp, đưa tiễn, phục vụ những người gọi là quý ông nổi tiếng. Bị người khác ức hiếp, đến khóc chúng ta cũng không dám khóc to. Không ai hiểu rõ hơn chúng ta, trong thành phố này, người nghèo là vật hi sinh bị sỉ nhục, chà đạp như thế nào. Nhưng…”.
Vị Hi dùng lại, đột nhiên có phần nghẹn ngào, “Như vậy không có nghĩa là mình phải ở dưới mắt một người đàn ông, mang dòng họ bị người ta chán ghét, hàng ngày phỏng đoán tâm tư anh ta, nhìn sắc mặt anh ta mà nơm nớp lo sợ. Chính vì mình yêu anh ấy, mình càng không thể làm như vậy. Mình không thể để tình cảm này mang theo mảy may chút bóng tối nào. Mình phải để bản thân khi nhớ đến anh ấy, vĩnh viễn mang theo cảm động và nhung nhớ, mang theo tình yêu chứ không phải đau khổ và nghi ngờ. Vi vậy bây giờ kiên quyết buông tay là mình để lại tôn nghiêm cuối cùng… cho chính mình”.
Như Phi mong nhìn thấy mắt Vị Hi đỏ lên, cô cho rằng cô ấy sẽ khóc, ai ngờ thứ cô nhìn thấy chỉ là gương mặt bình thản, không chút dậy sóng. Như Phi cảm thấy đau lòng thay cô ấy, cô ấy càng như vậy, cô càng đau lòng.
Trời đột nhiên nổi gió, Như Phi dập tắt điếu thuốc, ôm vai Vị Hi, “Bây giờ anh ta đã coi cậu như móng tay của người qua đường rồi, cậu nên vừa lòng thỏa ý nhỉ?” Vị Hi cười thê lương, “Như Phi, cậu tin không? Trong bảy năm qua, mỗi sáng khi mở mắt mình đều phải nói với bản thân rằng nhất định phải thích anh ấy ít đi một chút, như vậy phải chăng có thể nhẹ nhõm hơn? Mình cứ nhắc nhở bản thân mình như vậy. Nhưng hôm đó ở bệnh viện nhìn thấy anh ấy, mình vẫn không nhịn nổi. Giây phút đi lướt qua nhau, cuối cùng mình đã hiểu, cái gì gọi là tim đau như dao cắt. Nhưng cả thế giới này cái gì cũng đều có, chỉ không có thuốc hối hận. Mình không vừa lòng thỏa ý, mình chỉ… không còn cách nào khác”.
Khi ráng chiều nhuộm đỏ mảng trời cuối cùng, Vị Hi vẫn khóc. Cô ôm đầu gối, lần đầu tiên không ngấm ngầm chịu đụng và đè nén, buông thả bản thân khóc nức nở không thành tiếng.
Như Phi ôm chặt cô, đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm lên bầu trời dần tối đen như mực, muộn phiền trong lòng còn đậm đặc hơn mực. Cô muốn an ủi cô ấy, nhưng ngàn lời vạn chữ không biết bắt đầu từ đâu.
Cho dù kết quả này có phù hợp với lí tưởng của mỗi người hay không, cũng may, tất cả đều đã kết thúc.
Sau hôm đó, Nguyễn Thiệu Nam thực sự không hề tìm Vị Hi nữa, một lần cũng không.
Có điều, giữa họ vẫn còn vài vấn đề chưa làm rõ. Ví dụ, tiền bệnh viện do trợ lí Uông Đông Dương của anh chi trả và chiếc di động đắt tiền.
Vị Hi chuyển tiền viện phí đến công ty anh, di động gửi chuyển phát nhanh. Cô không muốn nợ anh bất cứ thứ gì, không muốn khiến anh cho rằng cô tìm cớ gần gũi, thế là cô đề tên của Uông Đông