Tác giả: Phi Yên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341861
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1861 lượt.
ược thành tựu ngày hôm nay, anh ấy đã trả giá những gì. Nhưng cô nên biết, là ai dễ dàng lấy đi tất cả mọi thứ của anh ấy. Trước đây là vậy, bây giờ vẫn vậy. Rốt cuộc là ai quá đáng?”.
Vị Hi sững sờ nhìn anh ta, một câu cũng không thốt ra nổi, Lăng Lạc Xuyên lại không muốn bỏ qua cho cô như vậy.
“Lục Vị Hi, cô tự hỏi lương tâm của mình, từ khi bắt đầu đến bây giờ, Thiệu Nam đã từng thực sự làm tổn thương đến cô chưa? Anh ấy lúc nào cũng nghĩ đến cô, đến khi sinh bệnh vẫn luôn nhớ đến cô. Cô nhíu mày nhăn trán, đến mấy người bạn vớ vẩn của cô cũng được nhờ. Cô quả thật lợi hại! Bây giờ tôi mới hiểu hóa ra cô cao thủ hơn bất cứ ai, không cần một binh một tốt, thậm chí không cần bản thân chủ động lên tiếng, đã có thể khiến một người đàn ông cung cúc tận tụy, chết mới buông tay vì cô. Nhưng tôi thực sự không hiểu, loại phụ nữ vừa tuyệt tình vừa ích kỉ như cô, sao anh ấy vẫn còn quyết một lòng với cô như vậy?”. Anh ta cười khinh thường, “Có điều bây giờ nói những điều này, thực sự chẳng còn ý nghĩa gì nữa”.
Anh ta vỗ vỗ vào mặt cô, hơi thở lạnh buốt thổi bên tai cô, “Tôi chúc cô học hành thành đạt! Cô nhất định phải sống thật tốt. Vì mỗi ngày cô sống, cô đều sẽ nhớ cả đời này rốt cuộc cô đã bỏ lỡ cái gì”.
Lăng Lạc Xuyên đi rồi, anh ta vút lại sấm sét giữa trời quang cho cô, khiến cô nổ thành bột vụn tung bay.
Bỗng nhiên Vị Hi có phần bối rối, không biết bản thân nên làm gì.
Đúng rồi, cô nên đi thi trước đã!
Cô cầm sách rồi bước đi, đi được hai bước đột nhiên nhớ ra, vẫn chưa mang trả khay cơm. Cô quay đầu cầm khay cơm, lại nhớ ra, nên nhặt hai mảnh giấy lên. Kết quả không biết thế nào liền cầm không xong, cơm canh, cốc hoa quả, loảng xoảng rơi xuống đất.
Tất cả mọi người trong nhà ăn đều đang nhìn cô, cô vội vàng ngồi xuống thu dọn. Hai tay quơ qua, mảnh vụn của cốc đâm vào ngón tay cô chảy máu. Cô giơ hai tay lên, ngơ ngẩn nhìn chúng, nhìn máu tràn ra từ vết thương, men theo ngón tay chảy vào lòng bàn tay.
Cả tay cô đầy máu tươi, mắt thấy toàn màu đỏ, lúc này mới cảm thấy sợ hãi.
Đau! Đau như kim châm vào tim! Đau đến một gan đứt đoạn, đau đến mức lục phủ ngũ tạng đều méo mó.
Cô chán nản ngồi trên nền nhà, chỉ cảm thấy đau, ngực đau tựa như sắp nổ tung. Cô biết thời gian đã tới, cô nên chuẩn bị vào địa điểm thi. Nhưng bây giờ cái gì cô cũng không muốn quan tâm, cô chỉ muốn tìm tờ giấy bị xé nát kia thôi, cơ hồ như vậy liền có thể lấy lại tất cả những thứ không thể vãn hồi.
Cô quỳ gối trên đất, tìm kiếm xung quanh, nhưng ánh mắt cô mơ hồ, cô không nhìn thấy gì cả, một khoảng nước mênh mông trước mắt, cái gì cô cũng không nhìn thấy. Đôi tay nhuộm đầy máu tươi của cô qua qua qua lại, hình như có người đang kéo cô, hình như có bạn học đang gọi tên cô. Cô bật khóc, ban đầu chỉ khóc nhỏ, tiếp theo cô gào khóc.
Cô biết, cô đã xong rồi. Thế giới này đã mất, chẳng còn bất cứ ý nghĩa nào với cô nữa.
Thi làm gì? Du học làm gì? Nếu như thế giới này không có anh, cô còn là gì nữa?
Các bạn học chắc chắn đã bị cô dọa cho chết khiếp, sự thờ ơ của cô giống như người điên, không thể thuyết phục. Khi họ kéo cô đến phòng y tế, tay cô vẫn nắm chặt hai mảnh giấy đó, Nhưng đã bị ướt sũng bởi máu.
Bác sĩ trường học tiêm cho cô một mũi an thần cô mới bình tĩnh lại. Cô nằm trên giường, cơ thể giống như rời ra từng mảnh chỉ cảm thấy đau. Tay cô, tim cô, cả người cô, đau đến mức tan nát cõi lòng. Nhưng cô không khóc nổi nữa.
Thuốc bắt đầu có tác dụng, thần trí cô ngơ ngẩn. Chỉ nằm đó, nhìn trần nhà méo mó của phòng y tế, láng máng nghe thấy bác sĩ nói với người bạn học đưa cô tới rằng có lẽ cô có chứng bệnh sợ nhìn thấy máu mới hành động bất thường như vậy.
Bất giác cô ngủ thiếp đi mất, cô chìm trong một biển tối om.
Đến khi cô mở mắt lần nữa đã là ba giờ chiều, bác sĩ của trường không còn đó, tay đã được băng bó cẩn thận.
Cô lặng lẽ đến ngẩn người, nhìn tờ giấy đỏ tươi trên bàn, kí ức đã qua lại ào ào trở lại.
Cô không còn rơi lệ nữa, đi giày, cầm tờ giấy trên bàn, rồi rời khỏi phòng y tế.
Đồ cúng tế màu sắc sinh động, hương thơm ngào ngạt
Anh khẽ gọi tên cô, mỗi lần chìm vào trong cô đều kích động mạnh mẽ. Cô quấn hai chân quanh eo anh, nghênh đón tiết tấu cùa anh, giống như dâng lên đồ cúng tế màu sắc sinh động, hương thơm ngào ngạt.
Khi Trì Mạch nhặt được Vị Hi trên đường, cô giống như âm hồn đi lang thang. Trì Mạch ban đầu tưởng mình nhìn lầm, lúc này, Vị Hi nên thi ở trường chứ?
Cho tới khi cô đừng lại ở trạm xe, ngẩng đầu, mơ màng nhìn biển báo. Trì Mạch mới có thể khẳng định, đó chính là cô.
Trì Mạch dừng xe máy bên đường, xuống xe kéo cô.
Trì Mạch nhìn bát canh gừng trong tay, chậm rãi nói: “Tính khí của cô ấy chẳng phải em không biết. Cô ấy đau đến tột đỉnh rồi, để cô ấy trút ra, cô ấy sẽ ổn. Nếu không… còn không biết sẽ gây ra chuyện gì”.
“Vậy kì thi của cô ấy?”.
Trì Mạch lắc đầu, “Chắc không tham gia”.
Như Phi thật không biết nên nói gì, cô tận mắt chứng kiến Vị Hi