Tác giả: Phi Yên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341858
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1858 lượt.
với một đôi mắt phẫn nộ, đôi mắt ấy dường như sắp phun lửa.
“Lục Vị Hi, em thực giỏi. Sở trường của em chính là khuấy đảo trái tim người khác sau đó một mình bỏ đi, đúng không?”.
Vị Hi trong phút chốc không hiểu ý anh, anh cũng không cần cô hiểu, anh lôi cô trở lại phòng bệnh. Cốc Vịnh Lăng không biết đã rời đi lúc nào, sau khi anh bước vào liền đóng rầm cửa rồi khóa lại.
Vị Hi bị anh bế lên giường, trong đầu vẫn hơi choáng váng, cô suy nghĩ mấy chuyện, ví dụ Cốc Vịnh Lăng sao cứ như vậy rời đi? Ví dụ họ vẫn chưa làm lành sao đột nhiên lại thân mật như vậy? Ví dụ anh vẫn đang bị bệnh, nhưng một bệnh nhân sao có thể khỏe như vậy?
Câu hỏi thứ tư còn chưa nghĩ ra thì người đàn ông trên cơ thể cô đã không hề cho cô thêm thời gian. Anh kéo áo cô, nụ hôn và ngón tay anh mang theo hơi thở đầy ngông cuồng, đầy chiếm hữu, dường như muốn cuốn sạch tất cả lí trí của cô.
Anh khẽ gọi tên cô, mỗi lần chìm vào trong cô đều kích động mạnh mẽ. Cô quấn hai chân quanh eo anh, nghênh đón tiết tấu của anh, giống như dâng lên đồ cúng tế màu sắc sinh động, hương thơm ngào ngạt.
Đây là điều đẹp đẽ không cách nào chống cự, như món ăn đã ăn một lần thì lại muốn lần tiếp theo, có lẽ là đến khi thịt nát xương tan. Cô không biết cô đã khóc lúc nào, anh cũng phát hiện ra nhưng anh lại ôm cô chặt hơn. Nước mắt cô nóng hổi, cơ thể mềm mại như nước mùa xuân, khiến anh thương tiếc vô hạn, nhưng không cách nào ngừng lại, chỉ càng đắm chìm sâu hon.
Anh hôn cạn nước mắt cô, thì thầm bên tai cô, có lẽ đang dỗ dành cô, cọ lên tóc mai ở vành tai cô, một hơi thở tựa như hạnh phúc bao phủ lấy họ, chỉ là quá tuyệt vọng…
Vị Hi không nghe rõ lời thì thầm của anh, trái tim đã rơi vào bi thương không bờ bến. Nước mắt cô tuôn trào không ngăn nổi, theo khóe mắt chảy xuống gối trắng, giống như rơi vào đáy tim sâu thẳm của anh.
Vì sao con người luôn đợi đến khi tất cả đều không còn kịp mới biết rằng hối hận cũng đã muộn màng?
Vị Hi ôm chặt lấy anh, giây phút đối diện trần trụi này cô mới phát hiện ra anh gầy đi rất nhiều. Nước mắt cô chảy thành hàng, nhưng không biết nên chảy đi đâu.
Rốt cuộc phải thế nào mới có thể ngay cả khi yêu cũng đừng tuyệt vọng đến vậy?
Ánh sáng buổi sớm rất đẹp, lặng lẽ rơi xuống nhân gian. Con người dưới ánh mặt trời vẫn làm theo ý mình như xưa, không đi hướng này bèn tới hướng kia, không hỏi duyên cớ, cũng không cần tỉnh táo.
Đây là trạng thái hỗn độn tự nhiên như muôn thuở vẫn thế.
Theo lối nói hoa mĩ của người đời thì là: Vận mệnh.
Hồng nhan họa thủy
Diệt cỏ tận gốc? Có phải cũng bao gồm cả em? Lẽ nào anh quên rồi? Em cũng họ Lục.
Vị Hi đói bụng nên tỉnh dậy, khi mở mắt đã là buổi chiều, cả một ngày không có hạt cơm nào vào bụng. Cô quay mặt qua, thấy Nguyễn Thiệu Nam vẫn ngủ say sưa, chôn vùi trong bóng râm của cửa chớp, mái tóc đen che hơn nửa gương mặt.
Một tay anh vắt qua eo cô, Vị Hi không muốn đánh thức anh, cẩn thận nhấc tay anh ra. Nhưng cô vừa ngồi dậy, chân chưa chạm đất liền bị một đôi tay kéo lại.
Anh quay mặt cô lại hôn lên môi cô, lơ mơ hỏi: “Em đi đâu?”.
Chính lúc này cô vô tình gặp bác sĩ Tiểu Hồ đi kiểm tra phòng bệnh.
Anh ta rất khách sáo chào hỏi cô, “Anh Nguyễn nghỉ rồi ạ?”.
“Anh ấy ngủ rồi, cảm ơn sự quan tâm của anh.”
“Anh ấy phải chú ý, bệnh này không dễ khỏi, bình thường phải chú ý nhiều hơn mới được”.
Vị Hi không nén được bèn hỏi: “Bác sĩ Hồ, anh ấy… còn có hi vọng chữa khỏi không?”.
Bác sĩ Tiều Hồ cười, “Anh Nguyễn trẻ như vậy, sức khỏe lại tốt, đương nhiên có thể khỏi rồi. Chỉ cần bình thường chú ý nhiều hơn đến việc ăn uống, sinh hoạt điều độ, ít uống rượu là nhanh chóng khỏe lại ngay”.
Vị Hi ngẩn người ra, nghi hoặc hỏi lại: “Không phải chứ bác sĩ Hồ, không phải anh ấy mắc bệnh ung thư xương, chỉ còn hai tháng ư?”.
Bác sĩ Tiều Hồ Nhìn cô với vẻ không hiểu gì, “Anh Nguyễn chỉ bị xuất huyết dạ dày nhẹ, sao có thể chỉ còn hai tháng chứ? Cô nghe ai nói vậy?”.
Đầu Vị Hi rối bời. Cô nghe ai nói ư? Đương nhiên là nghe người anh em tốt của Nguyễn Thiệu Nam là Lăng Lạc Xuyên nói rồi.
Vị Hi lúng túng cười: “Không sao thì tốt rồi, xem ra tôi bị người ta lừa”.
Bác sĩ Tiểu Hồ cũng cười, “Cô là bạn gái của anh Nguyễn à? Cô yên tâm đi, ngoài dạ dày có chút vấn đề, những bộ phận khác của anh Nguyễn đều rất khỏe mạnh, vài ngày nữa có thể xuất viện rồi”.
“Tôi biết rồi, cảm ơn anh”.
“Ha ha, không có gì… Bác sĩ Tiểu Hồ nhìn phía sau Vị Hi, có chút kinh ngạc: “A, anh Nguyễn vẫn chưa nghỉ ngơi à?”.
Nguyễn Thiệu Nam mặc áo bệnh nhân, buớc tới choàng chiếc áo khoác lên vai Vị Hi, ôm vai cô nói:
“Sao anh vừa ngủ một lát, em liền biến mất?”.
“Em thấy anh ngủ rồi nên ra ngoài hít thở không khí một chút”.
Bác sĩ Tiều Hồ cười híp mắt nói: “Anh Nguyễn, tôi vừa nói chuyện với bạn gái anh xong. Không biết ai đùa với cô ấy, nói anh bị ung thư xương. Ha ha, điều này căn bản là việc không thể nào, còn khiến cô ấy vô cùng lo lắng”.
Nguyễn Thiệu Nam rõ