XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tuyệt Sắc khuynh Thành

Tác giả: Phi Yên

Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341836

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1836 lượt.

nói: “Không cần nói với anh điều này, chẳng phải anh từng nói, chỉ cần em vui, em cần cái gì anh đều cho em…”.
Lời nói cuối cùng mơ hồ trong nụ hôn nóng bỏng triền miên, Nguyễn Thiệu Nam vừa ôm Vị Hi liền động vào nơi bị thương, cô khẽ thở hổn hển, đau đến mức nhíu mày.
Người đàn ông dừng lại, không dám khinh suất lần nữa, khẽ ôm cơ thể cô, áy náy nói: “Xin lỗi, đã nói sẽ không ức hiếp em nữa, kết quả lại…”.
“Đừng nói nữa, xét cho cùng em cũng có chỗ không đúng. Biết rõ anh đang tức giận, không nên dùng lời nói công kích anh. Thiệu Nam, em không biết sau khi anh rời nơi này, rốt cuộc đã gặp những chuyện gì. Nhưng em có thể cảm nhận được, trong lòng anh luôn ẩn giấu một luồng khí tàn bạo, cho dù khi đối diện với em, anh cũng không khống chế được”.
Cơ thể anh khẽ run, thấp giọng nói: “Vị Hi, anh chưa từng muốn làm tổn thương em…”.
Cô gật đầu: “Em hiểu, từ giây phút em quyết định ở bên anh, em đã biết, em sẽ chịu đựng điều gì bởi xuất thân và dòng họ mình không thể lựa chọn. Thiệu Nam, em chỉ muốn nói với anh, em yêu anh, từ năm mười bốn tuổi em đã yêu anh. Em yêu con người trước kia của anh, càng thương con người hiện tại của anh. Anh coi như đền bù cũng được, cái gì cũng đều được. Chỉ hi vọng anh nể tình em, có thể quên đi vết thương nhà họ Lục mang đến cho anh, em không quan tâm bản thân mình trở thành người bị giày vò ở giữa hai bên, nhưng em lo lắng cho anh. Lo anh sẽ càng đi càng xa, lo anh bị hận thù làm mờ mắt, quên đi bản tính từng thiện lương của mình”.
Cô ngẩng mặt nhìn anh, ánh mắt cố chấp dường như muốn đem những lời phía sau khảm sâu vào đáy tim anh, “Em là người phụ nữ như vậy đấy, không thể chỉ sống vì anh, bởi sống không dễ dàng, chỉ dựa vào tình yêu thì không thể chống đỡ nổi toàn bộ gánh nặng của cuộc sống. Nhưng em có thể chết vì anh, điều này không cần hoài nghi”.






Thành phố của những người phụ nữ trang điểm lộng lẫy
Đau khổ kéo dài, giống như ốc sên tràn đầy nhẫn nại di chuyển. Vui vẻ ngắn ngủi, giống như đuôi thỏ vụt qua thảo nguyên mùa thu…
Ngày hôm sau, khi kí tên, Nguyễn Thiệu Nam không đi, chỉ gọi Uông Đông Dương và vài vệ sĩ có kinh nghiệm dày dặn, dặn dò họ đi cùng Vị Hi đến văn phòng luật sư, bảo vệ cô an toàn, đồng thời xử lí công việc liên quan. Vị Hi biết anh không muốn gặp người nhà họ Lục, tránh bản thân đến lúc đó thay đổi.
Quá trình chuyển giao tài sản diễn ra rất thuận lợi, chẳng qua hai bên kí tên vào một đống giấy, tất cả những thứ vặt vãnh khác đều do luật sư toàn quyền đại diện.
Lục Tử Tục ngồi trên xe lăn, không ngừng ho, chỉ vài hôm không gặp, ông ta đã trở nên tiều tụy do căn bệnh giày vò. Nhìn thế nào cũng là bộ dạng gần đất xa trời, chắc đại hạn không còn xa.
Như Phi vuốt cằm tỏ ý khen ngợi: “Anh ta thật sự không tệ, quay lưng lại với hận thù chồng chất nhiều thế, bây giờ còn có thể đối xử tử tế với con cháu của kẻ thù. Mình có thể hiểu cách nghĩ của cậu nhưng muốn anh ta hiểu có phần khó khăn, rốt cuộc lập trường khác nhau. Hơn nữa, không ai có thể bảo đảm hai đứa trẻ đó không thể trở thành Nguyễn Thiệu Nam thứ hai, bây giờ anh ta chẳng khác nào giữ lại cho bản thân một hậu họa ngầm. Anh ta không diệt cỏ tận gốc hoàn toàn là vì nể mặt cậu”.
Vị Hi gật đầu, thở dài nói: “Mình biết, vì thế mình nhất định phải xử lí việc nhà họ Lục cho tốt, dạy dỗ tốt hai đứa trẻ đó, không thể để lại cho anh ấy chút xíu hậu họa nào. Nếu không, mình thực sự không còn mặt mũi gặp anh ấy”.
“Cậu định giải quyết sản nghiệp nhà họ Lục Như thế nào?”.
“Mình sẽ giữ lại căn nhà của nhà họ Lục, mẹ mình luôn thích chỗ đó, bà và Lục Tử Tục làm vợ chồng lâu như vậy, đó là thứ bà nên có. Những thứ khác, một phần mình cũng sẽ không động vào. Đợi hai đứa trẻ đó lớn lên, mình sẽ giao lại toàn bộ cho chúng”.
Như Phi nói: “Thực ra mình muốn nói với cậu, cậu không cần đưa toàn bộ cho chúng. Cậu cũng là con gái của Lục Tử Tục, đó cũng là thứ cậu nên được hưởng. Có điều mình biết, nói cũng vô dụng. Cậu hận Lục Tử Tục như vậy, sẽ không cần tài sản của ông ta, cho dù ông ta là cha ruột của cậu”.
Vị Hi cười, “Cậu hiểu là được”.
“Hai người con dâu của nhà họ Lục cũng cùng đi với hai đứa trẻ à?”.
Vị Hi thở dài, “Nghĩ tới điều này mình liền thấy tức giận, hai người phụ nữ đó diễn xong trò tình thân với Lục Tử Tục, thấy mình không thể giúp lại sợ liên lụy đến bản thân, vứt lại hai đứa trẻ rồi chạy một mình.”
Như Phi vỗ vỗ vai cô nói: “Nghĩ thoáng một chút đi, con người vốn ích kỉ, điểm này cậu nhìn thấy còn ít ở Lục Tử Tục sao?”.
Nhớ tới chuyện năm xưa, Vị Hi cười lãnh đạm, “Ừ nhỉ, nhiều quá rồi, nếu nói về nhẫn tâm tuyệt tình, ai có thể sánh nổi với ông ta?”.
Sau kì nghỉ Tết dài bảy ngày, ngày đầu tiên đi làm, tập đoàn Dịch Thiên liền công bố với bên ngoài, Dịch Thiên đã thành công trong việc thu mua Thái Hoàng.
Trong chốc lát, mức độ náo nhiệt, xôn xao của dư luận tuyệt đối không kém quốc gia lớn nào đó thay tổng thống. Bởi ai nấy đều biết Thái Hoàng vốn đứng đầu trong g