Tác giả: Phi Yên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341839
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1839 lượt.
giống như trước, kéo cô vào như phụ huynh kéo đứa trẻ không nghe lời, không ngờ anh chỉ ôm cô từ phía sau rồi hỏi: “Một mình đứng nơi đầu gió, em đang nghĩ gì vậy?”.
Vị Hi cười, biết anh sợ cô vẫn nhớ chuyện trước đây, bây giờ lúc nào cũng cẩn thận, cô chỉ nói, “Không có gì… Anh đặt vé xong chưa?”.
“Không có chuyến bay thích hợp nên anh dứt khoát hỏi mượn máy bay cá nhân của Lăng Lạc Xuyên, dù sao anh ta cũng phải ở Bắc Kinh cả Tết, đằng nào cũng để không ở đó mà”.
Vị Hi có phần do dự, “Chúng ta thực sự phải đi à?”.
Nguyễn Thiệu Nam lạ lùng nhìn cô, “Chẳng phải đã nói rồi ư?”.
Vị Hi thở dài, cuối cùng vẫn quyết định thử một chút, “Hôm qua em đã đến nhà họ Lục”.
“Hả?”. Nguyễn Thiệu Nam chỉ nhướng mày.
Vị Hi vốn tưởng anh sẽ hỏi tiếp nhưng anh không nói thêm một từ, cô đành kiên trì: “Em thấy hai đứa con của các anh em ở đó, chúng còn rất nhỏ, vẫn chưa hiểu chuyện…”.
“Vì vậy?”.
Giọng nói của anh lộ rõ vẻ không vui, cô đã cảm nhận được. Nhà họ Lục là căn bệnh không tiện nói ra giữa bọn họ. Nhưng thương hai đứa trẻ, quả thật không thể không nói, cô dứt khoát hạ quyết tâm, “Anh vừa rồi chắc đã nghe thấy, kẻ thù của anh, ông ta đã gặp báo ứng. Nhà họ Lục bây giờ đã tan cửa nát nhà, chỉ còn lại hai đứa trẻ. Chúng chẳng qua mới ba, bốn tuổi, giống như Ấu Hi, không hề có tính uy hiếp đối với anh. Anh có thể…”.
Nguyễn Thiệu Nam ngắt lời cô, “Vị Hi, em nghĩ mình là ai?”.
“Cái gì?”.
Anh cười lạnh lùng trên đỉnh đầu cô, “Em coi mình là ai? Tây Thi? Điêu Thuyền? Hay Vương Chiêu Quân? Tối qua vì sao em trở về? Lấy cơ thể mình để làm điều kiện với anh, đổi lấy bình an cho người nhà họ Lục có phải không? Em vốn uất ức như vậy, anh dỗ dành em cả một tuần cũng không khiến sắc mặt em nửa phần tươi tắn. Hôm qua lại vì mấy người đó chịu uất ức mà ấm áp một đêm với anh à? Thật sự là làm khổ cho em rồi’’.
Anh lại có thể nói những lời khó nghe như vậy. Cơ thể Vị Hi trở nên run rẩy, cắn môi, nhưng một từ cũng không nói ra nổi.
Thấy cô định nói lại thôi, Nguyễn Thiệu Nam càng tức giận, quay người cô lại, kẹp chặt cằm cô, “Bình thường chẳng phải nhanh mồm nhanh miệng lắm sao? Lúc này sao không nói? Không vui thì nói ra, bộ dạng cứ luôn bày ra vẻ không giận không hờn như vậy cho ai xem?”.
Vị Hi hít sâu một hơi, đôi mắt lạnh lẽo nhìn anh, “Phàm em có chút kiêu ngạo chắc sẽ đáp trả anh một cái bạt tai vì lời ban nãy. Có điều anh đã nói đúng, anh chỉ coi em đến để “hòa thân”. Bây giờ em cầu xin anh, nể tình em ở bên anh cả đêm, buông tha cho hai đứa trẻ đó, cho mẹ góa con côi bọn họ một con đường sống, đừng khiến chúng giống như em, đều mặc người chà đạp, có được không?”.
Cái giá phải trả cho việc chạm vào vẩy rồng
Cô nhìn thẳng lên trần nhà cao trong phòng khách, nhìn đường nét độc đáo dần trở nên méo mó, trong lòng thấy ngạc nhiên, đây có phải là chín tầng địa ngục trong truyền thuyết?
Đêm giao thừa, đồng hồ điểm mười hai giờ liền có người bắt đầu bắn pháo hoa. Pháo hoa rực rỡ giống như hoa tươi nở rộ, từng đóa từng đóa nở ra trên bầu trời nhung tơ màu xanh.
Một mình Vị Hi ngồi trên ghế sofa xem ti vi trong phòng khách, thím Vương bước tới hỏi cô: “Cô Lục, có cần tôi làm cho cô ít đồ ăn đêm không?”.
Cô lắc đầu, “Không ạ, muộn rồi thím nghỉ ngơi đi”.
Nghĩ tới những điều đó, cô dần dần thấy mệt mỏi. Cô cuộn tròn trên ghế sofa ngủ mơ màng. Nửa đêm đột nhiên cảm thấy có người kéo cánh tay, lôi cô lên.
Cô mở đôi mắt hãy còn nhập nhèm, nhưng lại đối diện với một đôi mắt hổ nóng bỏng. Vị Hi ngủ lơ mơ, dụi mắt lầm bầm nói: “Anh về rồi à, đồ ăn trong nồi chắc đã nguội, em đi hâm nóng cho anh nhé?”.
Nguyễn Thiệu Nam không nói gì, vừa thở hổn hển vừa sốt ruột kéo cà vạt, dường như đã uống không ít. Lúc này đã gần sáng, qua giao thừa, tiếng ồn ào của pháo hoa thưa dần, trong biệt thự tĩnh mịch tối đen.
Trái tim Vị Hi co lại, dựa vào góc ghế sofa nín thở, quan sát kĩ càng, giống như con cá nuôi trong bể, sợ vừa cử động liền kinh động đến con người, chờ đợi vận mệnh bị mổ bụng moi ruột.
Lần trước chính vì anh uống say, còn lần này? Anh lại tức giận, lại uống rượu, anh sẽ đối xử thế nào với cô? Bây giờ chạy trốn có kịp không?
Tích tắc! Tích tắc! Tiếng đồng hồ trên tay anh đặc biệt trở nên đáng sợ trong đêm vắng lặng.
“Tối quá nhỉ?”. Cô căng thẳng đến mức cổ họng khô rát, liếm liếm môi, cô nói: “Em đi bật đèn.”
Loảng xoảng! Cốc trà trên bàn lăng xuống thảm, nước trà xanh đổ ra nền, chốc lát mùi thơm của trà lan tỏa ra xung quanh.
Khi người đàn ông đè cô xuống bằng sức mạnh của con hổ đói vồ mồi, Vị Hi cảm thấy răng va cầm cập, lục phủ ngũ tạng xô vào nhau. Trong nguy nan, cô nhớ ra thím Vương. Đáng tiếc, căn phòng dành cho người giúp việc của người phụ nữ đứng tuổi này cách quá xa, ngắn tay chẳng với tới trời.
Lúc này, cô có hét vỡ họng cũng không ai nghe thấy.
Trong lòng Vị Hi cảm thấy thê lương, buổi sáng anh vừa nói gì? Cho dù cô không biết tự lượng sức mình, thực sự chọc giận anh, an