Tác giả: Phi Yên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341809
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.
ưới cây ngô đồng cao vút. Nhà hàng nhỏ trong ngõ sâu như vậy, phục vụ chủ yếu là khách quen. Lúc này khách khứa không nhiều, mọi người đều rất thoải mái, tùy ý.
Nhìn Lăng Lạc Xuyên đã biết là khách thường xuyên, biết rõ nơi này, không cần nhìn liền gọi món. Vị Hi nắm ví tiền của mình, trong lòng vẫn khiếp đảm, sợ mình không thanh toán nổi lại bị anh cười cho.
Lăng Lạc Xuyên đương nhiên biết tâm tư của cô, cũng mặc kệ, chỉ cúi đầu uống trà, tự nói: “Mình chưa ăn gì từ sáng, khó khăn lắm mới có người mời, lát nữa phải căng bụng ra ăn nhiều một chút mới được”.
Vị Hi vừa nghe liền sợ đến nỗi mặt trắng bệch. Ngẩng đầu lại thấy tờ quy định của nhà hàng được chủ nhà hàng viết bằng giấy Tuyên Thành vàng dán trên cây: Lừa gạt không cưỡng đoạt, cướp của không giết người.
Vị Hi đã biết hôm nay bị anh lừa lên thuyền kẻ cướp. Thà tin trên đời có quỷ cũng đừng tin miệng lưỡi Lăng Lạc Xuyên.
Nhìn Vị Hi không ngừng hối hận, đứng ngồi không yên, Lăng Lạc Xuyên nhàn nhã thong thả uống cốc trà hoa cúc, trong lòng vui như nở hoa, thầm nói: Nha đầu chết tiệt, em cũng có ngày hôm nay.
Lăng Lạc Xuyên gọi nồi lẩu cay thơm lừng và cá nướng, món ăn rất bình thường, Nhưng mùi vị vô cùng ngon. Vị Hi bị hen, không dám ăn nhiều, cũng khen không ngớt lời. Lăng Lạc Xuyên quả thật rất đói, ăn đến nỗi cay đỏ mặt, còn kêu quá đã.
Món chính được mang lên, là bánh trôi mè đen mà Vị Hi cực kì thích ăn. Đương nhiên món này không phải đặc biệt gọi cho cô, vì mỗi lần ra ngoài ăn cơm, Lăng thiếu gia chỉ gọi đồ mình thích.
Vị Hi cắn một miếng bánh trôi nhỏ, e dè hít mùi mè đen tỏa ra từ vỏ bánh, vừa thơm vừa ngọt. Quay mặt sang thấy Lăng đại thiếu gia bưng bát sứ trong tay, muốn chết đi được, nhưng không dám ăn. Cô liền biết vừa nãy anh ăn nhiều cay quá, lúc này lại vừa nóng vừa cay vừa sánh, chỉ sợ không thể cho vào miệng.
Vị Hi lắc lắc đầu, không biết thế nào lại dâng trào tình mẹ, chỉ coi anh như trẻ con. Thế là cô cầm chiếc bát trong tay anh, dùng muỗng nhỏ múc sang bát khác, múc qua múc lại nhiều lần, thấy đã bớt nóng mới đưa cho anh. Lại thấy bên khóe miệng người đàn ông vẫn dính chút ớt cay, cô không nén nổi, nhướng môi bật cười, cầm khăn tay của mình đưa cho anh.
Lăng Lạc Xuyên cầm lấy, lau mấy lần vẫn không sạch. Vị Hi không kìm được, thuận tay lấy chiếc khăn, lau cho anh. Người đàn ông đầu tiên sững sờ, tiếp đó quay đầu bật cười. Vị Hi không hiểu anh cười cái gì, đột nhiên nghĩ ra hành động vừa rồi của mình dường như có phần thoải mái, thân mật quá mức, khuôn mặt bỗng nóng bừng. Cô không nhìn anh nữa, cúi đầu ăn. Lăng Lạc Xuyên cũng trở nên vô cùng yên lặng, nhưng vừa ăn vừa cười, đột nhiên cảm giác bánh trôi nơi đây ngọt ngào, thơm ngon hơn bình thường.
Hai người ăn không ít đồ ăn, khi thanh toán lại không tới một trăm tệ. Vị Hi rút tiền ra vội vàng thanh toán, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Kết thúc bữa cơm hai người ra khỏi ngõ, bầu trời đêm mùa thu thăm thẳm, sông Ngân chảy xiết, trên bầu trời đêm một vầng trăng tỏa sáng dịu dàng.
“Đi bộ với anh, được không?”. Lăng Lạc Xuyên nói.
Vị Hi cúi đầu suy nghĩ một chút rồi gật đầu.
Nơi đây là khu vực phố cổ, đường lát đá phiến, tường màu than chì, có giàn hoa tử đằng… đều là dấu vết xưa thời gian để lại. Lúc này đã không còn cái nóng ban ngày, những cơn gió đêm mang theo mùi thơm thoang thoảng của hoa cỏ và mùi ẩm ướt của lá cây, đúng là khoảng thời gian dễ chịu mát mẻ, khiến người ta cảm thấy vui vẻ, thanh thản.
Hai người bước sánh vai, tài xế lái xe theo sau từ phía xa. Vị Hi liếc nhìn người đàn ông bên cạnh. Anh trầm mặc cả quãng đường đi, dường như lòng đầy tâm sự, khác một trời một vực với bộ dạng bá đạo trước kia.
Cô đang thầm suy đoán đột nhiên nhìn thấy hai cây phượng hoa đỏ như lửa cành lá hòa lẫn vào nhau hai bên đường.
Gió đêm hiu hiu, thổi qua vành tai, cơn gió làm những cánh hoa rực rỡ tầng tầng lớp lớp tựa như tuyết bay màu đỏ, rớt xuống từng trận, dưới ánh trăng hoa bay rợp trời.
Hai người đều nhìn đến ngơ ngẩn, không nén được dừng bước, nhìn cơn mưa hoa màu đỏ rơi từ trên trời xuống, vương đầy trên người họ. Họ tắm trong con mưa hoa đỏ, tựa như đi trong một giấc mộng bi thảm.
Bình thường chỉ biết cảnh sắc rực rỡ khi hoa nở, nhưng không biết rằng khi hoa rụng lại bi thương như vậy.
Vị Hi giơ tay đón lấy cánh hoa đỏ rực, đột nhiên nhớ đến hoa anh đào Nhật Bản mà Trì Mạch từng miêu tả, khi nở phải chăng cũng có vẻ đẹp thê lương “Gió thổi đỏ ngợp trời, hoa rơi trong im lặng”.
Lại nhớ đến Tiểu Văn lúc còn sống từng nói, cô ấy muốn đi thăm Vạn Lí Trường Thành ở Bắc Kinh và hoa anh đào Nhật Bản nhất, lúc này nhìn mặt đất ngập sắc đỏ, bất giác trong lòng dâng lên một nỗi bi thương.
Lăng Lạc Xuyên đứng bên thấy cô hơi âu sầu trước cảnh đẹp, không nén được hỏi cô: “Em sao vậy?”.
Vị Hi lắc đầu, viết trên giấy, “Không có gì, đột nhiên nhớ đến một người bạn, trong lòng em hơi buồn”.
Lăng Lạc Xuyên tưởng cô đang nghĩ đến Trì Mạch, trong lòng không thoải mái, bèn hỏi: “Bạn như thế nào? Trai hay gái?”.
“Bạn tốt, là c