Chức Nương Háo Sắc Của Phúc Hắc Vương Gia
Tác giả: Phi Yên
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341807
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1807 lượt.
on gái, nửa năm trước đã đến một nơi rất xa xôi”.
Lăng Lạc Xuyên hơi tò mò, “Cô ấy đi đâu rồi?”.
Vị Hi nhìn anh, viết hai từ trên giấy: “Địa ngục”.
Lăng Lạc Xuyên nhìn hai chữ đen thẫm đó, bỗng chốc ngẩn người. Vị Hi mặc kệ anh, một mình bước đi.
Phía trước là hồ sen của thành cổ, lúc này đang là đầu thu tháng chín, sen đỏ nở rộ, đúng quang cảnh “Lá xanh phủ nước xanh, hoa sen choàng màu đỏ”. Nhìn ra xa, nước trong lạnh lẽo, sương quẩn quanh cây liễu rủ cành, phía dưới lá sen chen chúc, sóng nước xanh biếc phản chiếu ánh sao ngập trời.
Vị Hi hơi mệt, tiện thể ngồi ngay trên hòn đá bên bờ, nhìn hồ sen dưới ánh trăng.
Lăng Lạc Xuyên ngồi bên cạnh cô, vẫn canh cánh trong lòng lời cô nói vừa nãy, bèn truy hỏi đến cùng: “Cô ấy đã chết ư?”.
Vị Hi gật đầu, không rõ Lăng thiếu gia sao lại có hứng với chuyện này như vậy.
Ai dè anh nghe xong lại cười, nói: “Vậy không hẳn cô ấy ở địa ngục, nói không chừng là trên trời ấy chứ”.
Vị Hi không hiểu chỉ lên trên, “Trên trời?”.
“Đúng, dưới đất một người, trên trời một ngôi sao. Anh đọc trong một quyển sách, trong đó nói người chết đi sẽ biến thành sao trên trời. Bởi vì có người hoài niệm nên họ không chết đi, mãi mãi sống trong lòng em”.
Vị Hi cười, viết trên giấy, “Anh đừng nói như vậy để lừa em, đã lỗi thời từ lâu rồi. Người chết nếu như đều chạy lên trời, chỗ nào chứa nổi chứ?”.
Lăng Lạc Xuyên thấy cô cười, trong lòng vui vẻ, cũng không tính toán, chỉ thuận theo lời cô mà hỏi: “Người chết không sống trên trời, vậy ai nên sống?”.
Vị Hi cười rồi viết: “Thần tiên, vì thế con người nhất định đừng làm việc xấu, ngẩng đầu ba thước có thần linh, họ ở trên trời đang nhìn chúng ta đó”.
“Họ biết mọi thứ không?”.
“Có lẽ”.
Lăng Lạc Xuyên quay mặt nhìn hồ sen đỏ nở rộ trước gió dưới ánh trăng, khẽ nói: “Vậy họ có biết… anh thích em nhường nào không?”.
Số mệnh đại hung
Thuộc cung thất sát, nguv hiểm cận kể, gia đình phận mỏng, lục thân tương khắc, đào giếng không có nguồn, bơ vơ không nơi nương tựa. Khắc cha, khắc mẹ, khắc người thân, khắc bạn bè, khắc chồng, khắc chính mình, số mệnh đại hung.
Lúc Vị Hi về đến nhà thì trời đã sắp sáng, cô nhìn thấy mảnh giấy Trì Mạch viết cho cô đặt trên bàn. Đại ý là anh phải đi vài ngày, muốn cô chăm sóc tốt cho bàn thân, có việc gì thì bàn bạc với Như Phi, còn để lại tiền và số điện thoại dùng lúc khẩn cấp.
Vị Hi đặt mảnh giấy xuống, không nén được thở dài, đây đã không phải lần đầu. Mỗi lần sau khi giúp Ngụy Thành Báo làm việc xong, anh đều đi trốn vài ngày, đợi gió lặng mới trở về.
Mỗi lần anh đi, cô đều lo muốn chết, nhưng cô không còn cách nào khác. Trì Mạch thiếu tiền, tất cả mọi người trong khu đèn đỏ đều biết. Ngụy Thành Báo nhìn rõ điều này, mỗi khi có việc nguy hiểm liền giao cho anh.
Vị Hi dùng tay lại, nghi hoặc nhìn cô, ra dấu: “Là sao?”.
“Mọi người trong giới đều nói gần đây anh ta say mê một nữ sinh của Học viện Mĩ thuật, đã nói với bên ngoài rằng từ nay không bước chân vào bất cứ chốn phong nguyệt nào nữa. Còn nói cái gì mà mặc kệ nước ba nghìn gáo, anh ta chỉ múc một muôi. Đại khái có ý sẽ vứt bỏ lục cung, từ nay chỉ cung sủng một người. Mình bảo này, bà trẻ, đây không phải chuyện đùa, tốt nhất cậu hãy giải thích với mình đi”.
“Khi đó anh ấy có nói vậy, mình tưởng đùa, ai dè anh ấy coi là thật”.
Như Phi trừng mắt với cô một cái, “Bà trẻ ơi, thế rốt cuộc cậu đồng ý với anh ta cái gì, để anh ta phấn khích lên giọng như vậy?”.
Vị Hi chỉ có thể đặt bút vẽ sang một bên, giải thích: “Mình không đồng ý với anh ấy cái gì cả. Ở bên hồ sen, anh ấy nói rất thích mình. Nhưng mình đã nói rõ ràng với anh ấy rằng bọn mình không có khả năng. Anh ấy lại hỏi, vậy làm bạn bè bình thường được không? Mình nói, quen biết rồi thì đã là bạn. Chỉ có thế…”
Như Phi nhìn cô với vẻ mặt hoài nghi, “Thực sự chỉ có mấy điều đó?”.
Vị Hi nghĩ một chút rồi trả lời: “Còn nữa, anh ấy hỏi mình có hận anh ấy không. Mình nói không hận. Anh ấy hỏi vì sao không hận. Mình bảo anh và Nguyễn Thiệu Nam là bạn cùng chung hoạn nạn, với em chỉ là bèo nước gặp gỡ. Hai người hợp tác, chẳng liên quan đến em chút nào. Xét về công về tư, xét về tình về lí, đương nhiên anh sẽ đứng về phía anh ta. Em sẽ không tùy tiện trút giận lên đầu người khác vì bản thân gặp điều bất hạnh. Oan có đầu, nợ có chủ, cho dù em muốn hận, thì người đó cũng không phải anh”. Cô suy nghĩ kĩ rồi ra dấu: “Hình như chỉ có vậy, không còn điều gì khác nữa”.
Như Phi á khẩu im lặng, ngây người hồi lâu, tức giận nói: “Cậu, các cậu… các cậu thực sự khiến mình không còn gì để nói”.
“Vậy thì đừng nói, chắc Lăng đại thiếu gia chẳng qua chỉ là mới mẻ vài ngày, mấy hôm nữa liền quên ngay ấy mà”.
“Ông trời của tôi ơi, Lăng Lạc Xuyên là người như thế nào, cậu không biết ư? Loại người bá đạo, hẹp hòi, bị trừng mắt một cái cũng báo thù, tính tình thất thường. Anh ta quên đã tốt, không quên thì cậu làm thế nào? Thực sự muốn làm bạn với anh ta ư? Anh ta rõ là miệng