Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342082
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2082 lượt.
vậy. Hoặc có thể họ chưa nhìn thấy, mà là tôi có tật giật mình nên mới cảm thấy vậy. Tôi không biết, không biết gì cả. Tôi chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập dồn dập, mỗi lúc một gấp gáp hơn.
Cứ tưởng Mục Thần Chi sẽ hỏi tôi có chuyện gì xảy ra, bởi sắc mặt tôi lúc này nhợt nhạt đến đáng sợ, giống hệt một bóng ma vừa lồm cồm bò lên từ nấm mồ trong nghĩa địa. Nhưng anh ta không truy hỏi, chỉ nắm lấy tay tôi, giọng nói vô cùng dịu dàng:
“Có cần nắm chặt hơn nữa không?” Bàn tay anh như ngọn núi lửa không ngớt phun trào sức nóng, xua tan luồng khí lạnh bao quanh tôi.
“Không sao!”
Tôi không biết sau đó mình nói thêm những gì, đầu óc như biến thành chiếc đồng hồ bị nung nóng cứ lắc lư qua lại mãi. Làm thế nào cũng không thể dừng lại được. Bước chân tôi không còn vững nhưng vẫn loạng choạng lao ra ngoài như đang trốn chạy.
Tôi phải giải thích thế nào đây? Người trong bức ảnh chính là tôi với những lỗi lầm mắc phải do sự ngông cuồng dại dột lúc tuổi trẻ. Ngay cả tư cách kêu oan tôi cũng không có. Nhưng không phải tất cả thông tin đó đều là sự thật. Lồng ngực tôi như bị đông đặc lại, không phải bởi không khí mà là máu, giống như chất độc bám nhầy nhụa ở xương cốt. Nếu không phải vì cổ họng không thể thốt lên lời thì tôi nhất định bấu víu lấy bất kỳ người nào tôi gặp mà giải thích rằng: “Tôi chưa bao giờ nạo phá thai, chưa bao giờ nghiện hút, chưa bao giờ sống buông tuồng, chưa bao giờ làm gái bao…”.
Nhưng ai có thể tin tôi đây? Đến người bạn thân nhất cũng nói tôi là loại ác ôn vô liêm sỉ, đáng bị nhốt vào chuồng heo. Ngay cả mẹ tôi cũng không tin thì còn có ai tin tôi? Còn có ai chịu nghe tôi giải thích nữa?
Những tia sáng chập chờn ven đường như lay động, giống như những hạt cát muôn màu không ngừng xuất hiện. Tôi ngơ ngác đứng bên đường nhìn dòng xe qua lại. Tôi nghĩ, nếu mình không bị những hạt cát kia chôn vùi thì hẳn sẽ bị dòng xe nuốt chửng. Cho dù có bị nhấn nước hay chôn sống thì càng giãy giụa sẽ càng lún sâu. Tôi không hề giãy giụa nhưng bóng đêm vẫn nuốt chửng lấy thân hình nhỏ bé. Tôi không khóc, bởi thực sự không còn đủ sức để rơi lệ.
Tôi không biết tại sao mình lại đến trường, nhìn thấy giảng đường khoa m nhạc vẫn còn sáng đèn, những sinh viên đi lướt qua tôi, có người véo von hát, lại có từng tốp hai, ba người cười đùa vui vẻ.
Tôi run rẩy, cúi gằm mặt xuống cố bước đi thật nhanh. Tôi không dám ngẩng lên nhìn cho dù họ không nhận ra tôi, không bàn tán về tôi. Tôi luôn cảm giác sau lưng mình đang có vô số ngón tay chỉ trỏ. Tôi không dám đối diện với bất kỳ ai, nhưng có một người, dù có nhảy lầu tự vẫn ngay bây giờ thì tôi cũng phải tìm cô ta để tính sổ!
Phòng đàn vang lên một khúc nhạc ai đó chơi trong giờ tự luyện, chính là bản nhạc mà Lê Tiếu San vẫn thường đánh. Biết cô ta vẫn còn ở đó, không biết lấy từ đâu ra nhiều dũng khí đến thế, tôi giơ chân đạp toang cánh cửa.
Tiếng đàn lập tức im bặt. Trong phòng chỉ có một mình Lê Tiếu San. Những ngón tay của cô ta vẫn chưa rời khỏi phím đàn. Cô ta nghiêng đầu nhìn tôi, rồi đứng lên sau vài giây sửng sốt.
“Sao cô có những tấm ảnh của Nguyễn Thất?” Tôi gào lên. Người tải file âm thanh đó lên tất nhiên giấu mặt, nhưng tôi biết kẻ ghi âm chính là Lê Tiếu San.
Cô ta nhướn mày cười, cố tình không thừa nhận. “Tôi không biết ảnh nào hết!”
“Cô đã có được Tiêu Hàn Ý rồi, giờ còn muốn gì nữa? Tại sao phải tung tin đồn nhảm?”
“Cô đúng là mưu ma chước quỷ, vì muốn quyến rũ chồng tôi mà cô cố tình tông vào xe, để ngày ngày anh ấy phải đến thăm nom.”
Tôi nắm chặt túi xách trong tay. Tôi không thể đánh cô ta, chuyện này mà làm to thêm nữa thì càng không thể cứu vãn nổi. Lê Tiếu San nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt của tôi, cười đắc ý:
“Nếu cô đã tức giận như thế thì cứ việc gọi Mục Thần Chi đến cho tôi một cái bạt tai nữa! Hay là anh ta không cần cô nữa? Làm gái bao cũng thất thường nhỉ? Tiểu Mật cô cũng đáng thương đấy chứ!”
“Tôi không phải Tiểu Mật!” Môi tôi run lên, cố hít một hơi thật sâu, như con cá mắc cạn trên bờ đang thoi thóp bị người ta cạo từng lớp vẩy mà không thể phản kháng lại được.
“Tên cô không phải là Phó Tiểu Mật sao?” Lê Tiếu San cười như nắc nẻ, nói tiếp: “Để tôi nghĩ thay cô. Cô không phải Tiểu Mật, vậy là gì nhỉ? Là gà móng đỏ, nhà vệ sinh công cộng hay là trạm xe buýt… Ồ, xin lỗi nhé! Về khoản ăn nói thô tục thì tôi không bằng cô. Cô nghĩ, Lê Tiếu San này dựa vào đâu để kết giao bạn bè với cô được chứ. Hay là cô đã quyến rũ được Mục Thần Chi rồi. Dù sao thì cô với gà cũng có chút khác biệt. Con gà làm vậy là do cuộc sống của nó phải vậy. Còn cô thì lại cam tâm tình nguyện cho trăm người cưỡi, vạn người bao”.
“…”
“Nhưng tôi cũng tò mò. Cuối cùng là cô đang qua lại với Mục Thần Chi hay Thiệu Bỉnh Hàm? Hay là một lúc cả hai?”
Tôi bước chân lảo đảo vịn vào cánh cửa thì mới hay cửa đã mở toang từ lâu. Tôi chới với, vừa hay nhìn thấy chiếc chổi dựng sau cánh cửa, cảm giác cơn giận dữ đã trào lên đỉnh điểm.
Giết cô ta! Cho dù tôi có chết thì cũng phải giết cô ta đã!
Tôi nắm chắc cây chổ