XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342088

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2088 lượt.

ngừng lớn lên. Lúc đó, Thiệu Bỉnh Hàm nghe điện thoại xong đi đến bên tôi, gương mặt lạnh băng của anh ta còn chưa nguôi giận. “Đứa khốn nào mách lẻo mà ông già ở nhà biết được nên gọi anh về viết kiểm điểm không biết?”
Những người ngồi trong phòng thậm thụt to nhỏ với nhau gì đó. Tiếng nhạc trong phòng rất lớn, tôi chỉ láng máng nghe câu được câu chăng.
“Ông già từ trước đến giờ không can thiệp chuyện bạn bè của tôi. Sao giờ lại ý kiến ý cò chứ?”
“Cậu nghiêm túc thì ông già ắt cũng nghiêm túc chứ sao.”
“Nhị ca, cậu thảm rồi. Nhất định ông già không đồng ý cậu chơi bời với kiểu con gái này đâu.”

Tôi như thế này thì đã làm sao? Không xứng đáng làm một người bạn của họ à? Có tiền cũng chẳng là gì nhé. Tôi cầm túi xách định đi theo Thiệu Bỉnh Hàm nhưng bị anh ta ấn xuống sô pha.
“Muộn thế này rồi một mình nhóc đi buýt về nhà anh không yên tâm. Đợi anh về rồi sẽ báo tài xế quay lại đón em. Nếu đợi lâu quá thì để…” Thiệu Bỉnh Hàm nhìn một lượt đám người trong phòng, ánh mắt lướt qua Mục Thần Chi, rồi chỉ vào Minh Thiên Diệu. “Lão Ngũ sẽ đưa em về.”
Thiệu Bỉnh Hàm đi rồi, tôi thấy mình thật lạc lõng. Tôi chẳng quen ai cả, còn vị đại nhân nửa quen nửa lạ kia thì chỉ bận bịu ôm ấp bạn gái. May mà máy tính trong phòng có mạng.
Tôi mở mục tin tức trong trường, vừa mở ra đã thấy mẩu tin được giật tít rất “hot”: Nữ sinh không biết xấu hổ nhất trong lịch sử trường Đại học A từ trước đến nay.
Vốn dĩ định mở ra để thỏa trí tò mò nhưng tay tôi lại run bần bật không kiểm soát được. Trang tin không có chữ mà toàn là ảnh. Bức đầu tiên là một nữ sinh có thân hình thon thả, trang điểm rất đậm, mặc chiếc quần tất gợi cảm kết hợp với áo váy xuyên thấu đứng trên vũ đài uốn éo cơ thể.
Bức ảnh thứ ba là cảnh nữ sinh tóc tai bù xù, áo quần xộc xệch bị trói chặt vào chiếc ghế chân cao. Bên cạnh là người đàn ông mặc đồ da, mái tóc nhuộm vàng đang…
Những bức ảnh tương tự có đến mười mấy cái, cùng một nhân vật nữ chính. Gương mặt của nữ sinh được kỹ thuật photoshop làm cho mờ đi nên không thấy rõ, nhưng chiếc vòng bạc trên cánh tay cô ta lại vô cùng nổi bật.
Tôi vội kéo tin xuống dưới. Bức ảnh tiếp theo chụp rất nhiều người đang hào hứng chỉ trỏ, bàn tán. Có người cao hứng đoán nữ sinh đó là ai, kẻ lại rất tinh ý, nói rằng có thể biết được thông qua chiếc vòng tay, thậm chí có người nói: “Hình như trường Điện ảnh có nữ sinh đeo chiếc vòng bạc giống hệt thế”.
Không biết đến trang thứ mấy của tin, trên nền giấy trắng hiện lên dòng chữ đỏ được đánh rất to. Từng chữ từng chữ như những con dao nhọn sắc đâm thẳng vào mắt tôi.
“Một nữ sinh trường Đại học A, tên có ba chữ, bố từng đi tù, trước đây cô ấy từng làm người hát chính cho một ban nhạc rock, nhảy ở vũ trường, hút thuốc phiện, nạo phá thai. Đời sống riêng tư rất bê bối, hiện đang làm gái bao cho một kẻ lắm tiền nhiều của…”
Có thể vì tay tôi run quá nên không nghe theo hiệu lệnh của não bộ. Chiếc vòng bạc trên tay tôi đập vào con chuột kêu lạch cạch. Tiếng động không lớn nhưng lại khiến não tôi như bị co giật. Cảm giác bầu trời đen thẳm đang trút một trận tuyết lớn. Những bông tuyết nhảy nhót bay lượn cứ thế bủa vây lấy tôi. Rõ ràng tuyết lạnh giá nhưng tôi lại thấy không khí thật ngột ngạt. Mùi máu tanh nồng vẫn không ngừng xộc thẳng vào khoang miệng. Tôi đưa tay lên quệt, mới biết là máu cam.
Điện thoại bỗng đổ chuông. Là Tô Na Na gọi đến. Câu đầu tiên đã hỏi: “Cậu đang ở cùng tên bánh nướng à?”.
“Ừm.”
“Tin trên trang web của trường, cậu đã đọc chưa?”
“Ừm.”
“Loại gái đê tiện như thế thì đáng bị dìm chết, sống sa đọa, còn làm gái bao…”
Tôi càng nghe càng thấy mơ hồ. Tiếng nhạc đinh tai nhức óc ở đầu dây bên kia cứ vang lên không ngừng. Bài hát Hồ ly tinh nghe qua giọng hát của ca sĩ Hồ Vĩ Kỳ chẳng khác gì những lời bùa chú: Tìm người xử cô ta. Tìm người giết cô ta. Đồ độc ác vô liêm sỉ…
m thanh đó cứ ám ảnh bên tai tôi. Tôi bất giác lên tiếng phủ nhận: “Không phải tôi”.
“Tớ biết không phải cậu. Cái vòng trên tay cậu mua ở đâu chả được.” Tô Na Na thở dài, tiếp tục nói: “Cậu mở trang cuối cùng ra mà xem, còn có cả một file âm thanh nữa đấy. Nếu là cậu thì cậu có chạy đằng giời. Còn nếu không phải, người ta cũng không thể đổ oan cho cậu, đúng không? Tớ cúp máy đây. Cậu ngủ ngon nhé!”.
Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi, ấn mấy lần mới đúng vị trí nút nhỏ trên màn hình. “Đứa nào muốn chết thì xông vào! Bố tao là xã hội đen, mẹ tao là tay chém.. Chị đây là con nhà tông đích thực đấy.”
Lê Tiếu San!
Tôi vừa đứng lên đã va phải người phục vụ đang bưng khay trà. Tay tôi bị tách trà nóng đổ vào bỗng chốc đỏ tấy như cái móng giò.
Mục Thần Chi và những người khác đứng xúm lại, tôi không buồn giũ lá trà trên tay mình xuống, cũng chẳng biết đau. Tôi hoảng loạn di chuột ấn vào nút gạch chéo màu đỏ trên màn hình nhưng ấn mấy lần cũng không đúng vị trí, cuối cùng đành dùng tay ấn nút tắt trực tiếp trên máy tính.
Nhất định bọn họ đã nhìn thấy những tấm hình phản cảm đó. Nếu không thì không thể nhìn tôi bằng ánh mắt như