Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342129
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2129 lượt.
day hai bên thái dương cho anh, vừa cười vừa trêu đùa: “Thưa ngài, dịch vụ đem thuốc tới và xoa bóp như thế này là tiệm của chúng tôi sẽ thu thêm phí đấy.”
Anh nhắm mắt “ừm” một tiếng. “Được, phục vụ anh tốt thì anh sẽ boa thêm không ít đâu.”
Tôi giả giọng, tiếp tục diễn cùng anh: “Vị tiên sinh này phong độ phi phàm, xin hỏi, anh làm gì vậy ạ?”
“Làm…” Anh bỗng kéo cánh tay tôi để tôi nằm lên đùi anh. Anh cúi người hôn lên khuôn mặt tôi từng chút một. “Yêu nhé!”
Nghĩ lại lịch sử ê chề của cái hôm diễn kịch đó, mặt tôi lại bắt đầu nóng lên, Mục Thần Chi cũng cười một cách lạ thường đầy ẩn ý, ánh mắt long lanh. Tôi cúi đầu bất an. Đúng lúc đó, người phục vụ bưng đến một đĩa cá hấp nên hai tay đã che đi đôi mắt tôi, chứ không thì với đôi mắt sắc lạnh đó của anh nhất định sẽ biết được tôi đang nghĩ gì, như vậy thì quá mất mặt.
Đĩa cá hấp nóng hổi, thoang thoảng vị cay của ớt, Mục Thần Chi là người đầu tiên động đũa, anh ta nhắm đến đầu cá, đôi đũa điêu luyện móc mắt cá ra và rất tự nhiên gắp vào bát cho tôi.
Trước đây, khi ăn cơm, Mục Thần Chi rất thích gắp thức ăn cho tôi. Bất kể tôi có thích ăn hay không, cứ món nào anh ta cảm thấy có nhiều dinh dưỡng là lại gắp cho tôi. Lần nào cũng gắp thành một núi thức ăn trong bát khiến tôi không thể ăn hết rồi lại chê anh ta phiền phức. Nhưng bây giờ, có lẽ anh ta chỉ gắp cho tôi vì phép lịch sự.
Cô gái bên cạnh Sở Tây Thừa nũng nịu: “Ôi, hết mắt cá rồi!”
Sở Tây Thừa nói: “Ăn cái đó làm gì? Chẳng có dinh dưỡng gì cả.”
Cô gái bĩu môi: “Anh chưa nghe qua câu chuyện đó sao? Mắt cá là thứ dành cho người mình yêu nhất đấy, em đang định gắp cho anh.”
Mọi người bỗng im lặng, tôi chưa bao giờ khó xử như lúc này. Tôi cuống quýt suýt nữa làm rơi cái ly. Trước đây, khi ăn cá, Mục Thần Chi đều gắp mắt cá cho tôi, tôi nói với anh cái này không ngon thì anh chỉ nhẹ nhàng nói: “Ăn cho sáng mắt.”
Tôi thực sự không biết có câu chuyện ấy, con người anh chỉ có hứng thú với các vấn đề tài chính, kinh tế. Ngay cả việc tôi down tiểu thuyết ngôn tình trên mạng về đọc mà anh còn khẩy mũi rồi nói tôi mơ mộng. Chắc chắn anh không biết câu chuyện này, đó chỉ lầ hành động ngẫu nhiên thôi. Dù đã tự nhủ lòng như vậy nhưng tim tôi vẫn không ngừng đập loạn, cúi đầu nhìn bát cơm, một đôi đũa hướng về phía tôi, đặt vào bát tôi một miếng thịt ở bụng cá.
Ngẩng đầu nhìn, đôi mắt hoa đào cười híp lại của Thiệm Bỉnh Hàm nhìn tôi chăm chú, rồi anh ta nói một câu nhẹ nhàng như nước chảy: “Thịt ở bụng cá là để gắp cho người mình yêu sâu sắc nhất.”
Cô gái kia mở to đôi mắt kinh ngạc: “Còn có điển cố này nữa kia à? Sao em không biết nhỉ?”
“Thì chẳng phải đang được chứng kiến đấy sao? Cái này là do đại thiếu gia ta sáng tạo ra đấy!” Thiệu Bỉnh Hàm nhéo nhéo tai tôi như đang ở chốn không người.
“Choang” một tiếng, chiếc ly thủy tinh trong tay Mục Thần Chi vỡ tan, những giọt rượu màu hổ phách ngấm dần vào tấm khăn trải bàn trắng như tuyết, máu cũng theo vết thương của anh từng giọt rơi trên những mảnh thủy tinh vỡ, nhìn vô cùng sợ hãi.
Ai cũng bất ngờ đến sững sờ, khóe môi Mục Thần Chi vẫn nhếch nụ cười, bình tĩnh và ung dung, tưởng chừng như tay anh không hề bị thương vậy. Đúng giây phút này, bốn mắt chạm nhau, tôi nhìn thấy sự cuống quýt của mình phản chiếu trong đôi mắt của anh, còn có cả niềm đau đớn vô cùng của anh.
Tôi thẫn thờ ngồi trên ghế, cảm giác như một con cá bị nướng trên đống lửa, nhưng lại quên lật mặt kia, cháy khét và bốc khói.
“Tôi đi vệ sinh một chút.” Tôi nhanh chóng đứng dậy ra khỏi cửa như một kẻ chạy trốn, để lại căn phòng với những tiếng cãi nhau ồn ào.
“Thiệu Nhị, cậu ngồi xuống cho tôi, chỉ vì một người phụ nữ mà cậu trở mặt với anh em sao?”
“Ai trở mặt trước đây? Nói thay tôi chăm sóc thỏ con, thế mà đùng một cái đi nói chuyện đó với bố mẹ tôi, hại tôi bị giam lỏng ở Thượng Hải mấy tháng trời. Ông già tôi sống chết gì cũng không cho tôi yêu thỏ con, còn tịch thu cả điện thoại của tôi nữa. Tôi bị nhốt trong phòng tối mấy tháng trời, còn anh ta ở ngoài thì tốt rồi, chăm sóc người phụ nữ của tôi tận tình, còn chăm sóc đến tận giường nữa. Đồ trở mặt vô tình, anh ta đã trở mặt vô tình với tôi từ lâu rồi!”
“Đại ca quen Tiểu Mật trong trò chơi, còn quen cô ta sớm hơn cậu ấy chứ. Hai người họ yêu nhau thực sự, anh ép buộc được sao?”
“Là yêu nhau thực sự hả? Người ta cũng thầm yêu Tần Niệm năm năm rồi đó, anh ta đã dùng thủ đoạn gì thì tự anh ta biết.”
“Ngay cả Tần Niệm mà cô ta cũng dính vào rồi cơ à, thế mà tôi không biết đấy.”
“Vậy thì đại ca quen Phó Tiểu Mật từ trước lúc đó nữa rồi.”
“Câm mồm đi! Hai người có tư cách để bàn tán chuyện này sao? Các anh trượng nghĩa quá nhỉ? Hết người nọ đến người kia lừa tôi, coi tôi là thằng ngốc hả, nếu tôi không nhìn thấy đồ của anh ta ở nhà thỏ con thì các anh còn định dấu diếm tôi đến bao giờ?”
Đầu óc tôi loạn hết cả lên như muốn nổ tung, chạy đến nhà vệ sinh mà thấy trời đất quay cuồng, tôi hất từng vốc nước lạnh lên mặt.
Mục Thần Chi bóp vỡ ly rượu, lý do tại sao thì cũng c