Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342125

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2125 lượt.

ắt nhìn tôi, dải gân xanh trên trán anh ta hiện rõ,vung cú đánh lên đầu Mục Thần Chi. “Mày là đồ cầm thú, tao biết ngay là mày đến ức hiếp cô ấy mà!”
Mục Thần Chi không tránh kịp nên bị ngã xuống sàn, máu chảy dần xuống mắt, không tài nào mở được, anh định trở mình dậy, dùng tay lau máu, giọng nhỏ nhưng ẩn chứa trong đó là một sự tức giận vô cùng. “Thiệu Bỉnh Hàm, vì là anh nên tôi nhường cậu, cậu đã có được một chút quan tâm của cô ấy là được rồi.”
“Anh định chơi xấu sau lưng tôi hả? Anh em cái khỉ gì chứ!” Thiệu Bỉnh Hàm đá mạnh vào bụng Mục Thần Chi.
Mục Thần Chi bị lộn một vòng từ trên sô pha xuống, thấy cú đá thứ hai sắp giáng xuống người Mục Thần Chi, tôi bèn lao ra ôm lấy chân Thiệu Bỉnh Hàm. “Anh định đá chết anh ấy à?”
Thiệu Bỉnh Hàm nhìn chằm chằm vào cổ tôi, trong ánh mắt đầy những tia máu. Anh ta gào thét, đẩy tôi qua một bên. “Em xem anh ta đã bóp cổ em như thế mà em vẫn còn bênh vực anh ta sao? Nếu không đánh chết anh ta thì anh không mang họ Thiệu.”
Hai tay anh ta ghì chặt lấy cổ Mục Thần Chi, tôi gắng hết sức mà không thể nào kéo ra được, đành nhắm mắt hét to: “Không phải bóp cổ em, mà là anh ấy hôn em.”
Thiệu Bỉnh Hàm buông lỏng tay, anh ta thở hổn hển rồi quay lại nhìn tôi: “Hôn sao? Không phải anh ta lén vào nhà rồi trèo lên giường ép buộc em sao?”
Lén vào nhà là sự thực, trèo lên giường cũng là sự thực, anh ta dùng sức mạnh để chiếm đoạt tôi cũng là sự thực. Tôi trước nay chưa từng nghĩ sẽ quay trở lại với Mục Thần Chi! Tối qua tôi đã vạch rõ giới hạn, nhưng con người anh ta, trước cửa thì là người quân tử nhưng sau khi đóng cửa lại thì chẳng khác gì cầm thú. Tôi chống cự hồi lâu, chân yếu tay mềm, lần nào cũng bị khuất phục trước uy quyền của anh ta.
Tôi cắn răng nói: “Anh ấy không hề ép buộc em. Em với anh ấy lại tốt đẹp rồi.” Nếu tôi không nói như vậy thì e rằng còn đánh nhau đến đến khi kẻ sống người chết mới thôi.
Thiệu Bỉnh Hàm như kiệt quệ sức lực, bỗng buông tay. “Em thực sự yêu anh ta sao?”
Nếu nói “không yêu” thì Thiệu Bỉnh Hàm liệu có đánh anh ta đến chết không?
“Yêu” chứ, trợ từ giọng điệu đã bị tôi nén lại trong cổ họng, thấy Mục Thần Chi mặt đầy máu, nằm dài trên sàn, tôi liền đến quỳ bên cạnh. “Anh không sao chứ?”
Mục Thần Chi cũng không lau những vết máu trên mặt, chỉ nắm tay tôi đặt lên ngực anh một cách đầy ám muội. “Ưm, hôn một cái là không sao.”
Nghe cái tiếng “ưm” của anh ấy mà tôi cảm thấy chân tóc mình như tê dại. Đúng là đàn ông kiểu như anh mà nũng nịu thì thật đáng sợ, chỉ cần một câu nói mà có thể đẩy người ta đến bên bờ vực.
Quả nhiên, Thiệu Bỉnh Hàm bị từ “ưm” đó làm cho tức giận, giơ chân đá phăng chiếc ghế sô pha ra xa hơn một mét. Anh ta nghiến răng nói với Mục Thần Chi: “Mày làm tao buồn nôn quá.”
Mục Thần Chi nói với giọng tủi thân: “Vợ à, hay là chúng mình đi đăng ký kết hôn đi, để người ta khỏi phải nói là anh đến cưỡng hiếp em.”
Vợ à… Hóa ra tôi cũng bị nằm trong kế hoạch của anh ta.
Thiệu Bỉnh Hàm ngẩn người ra một lúc nhưng rất nhanh sau đó lại tức giận nắm cổ áo của Mục Thần Chi. “Tối qua mày còn ôm một con bé, giờ mày lại nói muốn lấy thỏ con, mày đùa với ta hay giỡn với cô ấy hả?”
“Hai chúng tôi sớm đã định ngày mùng Một tháng Mười sẽ kết hôn rồi, còn là giả được sao?”
Mục Thần Chi quay sang nhìn tôi, ánh mắt cầu cứu không giấu được vẻ vui mừng. Thiệu Bỉnh Hàm vo nắm đấm rồi kéo lấy cánh tay tôi, hỏi: “Có thật không? Hắn ta mà có âm mưu gì thì em cứ nói thẳng với anh. Anh sẽ xử lý!”
“Ừm” Thiệu Bỉnh Hàm đã nói muốn xử lý anh ta thì có thể không thật được không? Có điều, với mức độ nham hiểm của Mục Thần Chi thì vẫn chưa biết trước được rằng ai sẽ xử lý ai.
Thiệu Bỉnh Hàm đấm mạnh một cú vào tường, nghiến răng trừng mắt nhìn Mục Thần Chi. “Mày giỏi lắm! Tao sẽ chờ xem, mày mà không cưới cô ấy thì tao sẽ lái máy bay đâm chết mày luôn.”
Tôi chợt lạnh sống lưng, đây không phải lời nói đùa, Thiệu Bỉnh Hàm thực sự là sở hữu một chiếc máy bay riêng.
Thiệu Bỉnh Hàm khập khiễng bước ra ngoài, tay nắm lấy cửa, giọng khàn khàn vọng lại: “Thỏ con, phải đối tốt với bản thân đấy nhé, đừng để bị bắt nạt.”
Tim tôi lại nhói đau, chính tôi cũng đang nén nỗi oan ức, tủi thân của mình, lại còn làm liên lụy đến người khác nữa.
Thiệu Bỉnh Hàm, hôm nay anh đến đây làm gì cơ chứ? Là Mục Thần Chi giăng bẫy cả hai chúng ta, thế mà anh lại vô tình đổ thêm dầu vào lửa, nên mới giúp anh ta chuyển từ chia tay thành kết hôn, khiến cho chính anh cũng bị vạ lây.
***
“Cậu lại một lần nữa bán mình như vậy sao? Chuyện hôn nhân đại sự mà cậu làm như trò chơi vậy?” Tô Na Na trừng mắt lườm tôi, rồi bỗng nghiêng đầu cười đểu: “Hi, cậu yêu anh ta rồi phải không?”
“Yêu tiền và bộ dạng tuấn tú của anh ta.”
“Thiệu Bỉnh Hàm cũng đẹp trai, cũng có tiền, sao cậu không cần anh ta?”
“Tớ và anh ta mà ở bên nhau thì chỉ có làm nổ phòng bếp thôi? Thôi đi, trước khi Tần Niệm kết hôn, tớ xử lý quách bản thân mình trước cho xong. Sở Mộng Doanh an tâm rồi, Mục Thần Chi sống yên ổn mà tớ cũng được nghỉ ngơi.”


Snack's 1967