Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vẫn Mơ Về Em

Vẫn Mơ Về Em

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341866

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1866 lượt.

c không nhìn nhầm.
Trên đầu bỗng vang lên một tiếng cười khe khẽ.
Mắt vẫn nhạt nhoà, tôi ngẩng đầu lên, trông thấy một khuôn mặt long lanh trong bóng nước.
Tôi ngồi ngây dại ngước nhìn khuôn mặt đó, trong tư thế gần như quỳ lễ.
Kẻ đã bỏ đi rồi lại quay lại đó chìa tay ra trước mặt tôi; tôi ngây ngô đặt tay mình vào bàn tay hắn. Hắn nắm lấy tay tôi, kéo tôi đứng dậy, ôm siết vào lòng.
Lần này tôi chẳng còn vùng vẫy gì nữa, ngoan ngoãn dụi đầu vào ngực hắn, không cả động đậy. Còn động đậy nữa, sợ rằng hắn sẽ lại đi mất, và rồi, chẳng bao giờ quay đầu nữa.
Ninh Hiên ôm siết lấy tôi, rồi ghé sát vào tai tôi thì thầm: “Chị chẳng bảo tôi đi đi còn gì? Tôi đi rồi đấy sao còn ngồi đây khóc một mình?”
Không biết tôi còn bao phần tỉnh, bao phần say, hoặc có lẽ đã dứt khoát mượn rượu giả say. Tôi nói lảng sang chuyện khác: “Cậu nói với tôi cậu chưa tốt nghiệp đại học cơ mà, nếu vậy cậu phải là sinh viên chứ, sao bỗng nhiên biến thành học sinh cấp ba thế này?”
Nói hết câu, đến tôi cũng tự thấy buồn nôn vì cái giọng trách mắng ẽo ợt của mình.
Vậy mà Ninh Hiên lại làm như thích thú lắm đáp lại: “Chị hỏi tôi tốt nghiệp đại học chưa, tôi nói chưa. Tôi đã nói mình là sinh viên bao giờ đâu. Còn chưa tốt nghiệp cấp ba thì tất nhiên là chưa tốt nghiệp đại học. Tôi trả lời như thế sai chỗ nào? Tại chị nhận thức sai thì có!”
Tôi không cam chịu. Từ trước đến giờ hoá ra tất cả đều do tôi hiểu nhầm cả ư! Tôi giơ tay đám thùm thụp mấy cái vào lưng Ninh Hiên: “Tại sao cậu mới mười tám tuổi!” Giọng điệu bất mãn đầy dục vọng này của tôi bảo đảm có thể làm người nghe thủng dạ dày, thủng phổi luôn được.
Ninh Hiên nhẹ nhàng đặt tay lên má, nâng mặt tôi lên, nhìn tôi, không nhịn được cười nói: “Nhìn chị xem, hai mươi lẻ một tuổi rồi nhưng tâm lý đã trưởng thành đâu. Tôi tuy mới mười tám nhưng bác sĩ tâm lý kiểm tra đều bảo độ tuổi tâm lý của tôi phải ngoài hai mươi lăm đấy. Chị vẫn là một đứa nhóc ngồi khóc như con mèo con, xấu chết được!”
Nghe hắn nói mình xấu chết được, cơn giận lại sôi sùng sục, tôi tiếp tục nói năng hồ đồ một lần nữa, đẩy hắn ra và hét to: “Ừ! Tôi xấu! Bạn gái cậu thì xinh, cậu đi tìm cô ta đi! Đi đi, đi mau đi! Đi tìm bạn gái cậu đi, tôi cũng đi tìm bạn trai tôi!”
Tôi làm ra vẻ muốn bỏ đi. Lần này tính khí Ninh Hiên lại tốt thế, không buồn trả miếng cũng không thèm bỏ đi, kéo giật tôi lại quát lớn: “Điền Uyển Nhi không phải là bạn gái tôi! Tôi không có bạn gái!”
Tôi hận! tôi hận nhất là loại đàn ông những lúc thế này vẫn chối đây đẩy chuyện đã có bạn gái!
Tôi nổi xung: “Cô ta không phải là bạn gái cậu mà ngày nào cậu và cô ta cũng như hình với bóng, cậu cho tôi là đứa ngốc à! Cậu đi đi, đi đi, mau tìm bạn gái của cậu đi!”
Ninh Hiên bị tôi xua đuổi cũng bực mình, gầm lên: “Nếu chị sớm thẳng thắn, nếu chị không cự nự như thế thì tôi cần gì phải dùng đến chiêu khích tướng này! Chị tưởng tôi muốn ngày nào cũng phải giả vờ đi đi lại lại bên người tôi không thích như vậy lắm à!”
Tôi sững sờ một lát. Ninh Hiên thấy tôi ngẩn người lại đưa tay nâng mặt tôi lên, nói: “Tô Nhã, thật đấy, cô ấy không phải bạn gái tôi đâu, tôi chỉ thích chị thôi!”
Độ mê hoặc trong câu nói của hắn càng lúc càng nồng sâu, không cẩn thận chút thôi là dễ ý loạn tình mê lắm. Tôi cố gắng vùng vẫy giữ lại chút lý trí, lên tiếng chỉ trích hắn: “Nhưng cậu lợi dụng như thế sẽ khiến cô bé đau lòng lắm đấy!”
Ninh Hiên cười ha hả nói: “Tô Nhã, chị thật lương thiện quá, lúc ghen tuông còn không quên lo nghĩ cho người ta. Tôi đã nói rõ với Uyển Nhi rồi, cô ấy cũng biết hết sự tình mới tự nguyện đóng kịch cùng tôi đấy chứ!”
Tôi bất giác thở dài: “Xem ra cô bé thực sự rất thích cậu, nên mới đồng ý hi sinh tình cảm của mình để diễn với cậu màn kịch này!”
Ninh Hiên nhìn tôi, ánh mắt vừa cố chấp vừa trầm ngâm: “Thế còn tôi thì sao? Chị quan tâm đến người khác như vậy, tại sao lại không thể nghĩ cho tôi? Nhìn thấy chị và bạn trai cũ hôn nhau nồng cháy trong xe như vậy, nhưng tôi vẫn kiên quyết không từ bỏ, còn phải tìm người cặp kè cùng mình diễn kịch trước mặt chị, sao chị không hiểu tôi thích chị đến nhường nào?”






Đầu hàng hắn
Tôi bị chấn động mạnh. Đúng thế, tên nhóc đẹp trai trước mắt, thì ra… thích tôi nhiều đến thế!
Như bị hạnh phúc đập bộp cho một nhát, đầu óc tôi bắt đầu lâng lâng cảm giác thật ngọt ngào êm ái.
Bất chợt một tia chớp loé lên trong đầu, tôi chột dạ chộp được một câu nói của hắn vặn hỏi: “Cậu nói “bạn trai cũ” của tôi?” Làm sao hắn biết được tôi và Trác Hạo đã chia tay? Chẳng lẽ hắn thuê thám tử theo dõi tôi?
Ninh Hiên nhìn tôi mỉm cười tủm tỉm: “Ừ, đúng! Bây giờ chị làm gì còn bạn trai nào nữa?”
Tôi không muốn lo nghĩ về bất kỳ chuyện gì nữa, chỉ rúc vào lòng hắn, đón nhận tình yêu của hắn và bắt đầu can đảm đáp lại tình yêu ấy.
Ngay trước cửa quán rượu, tôi và Ninh Hiên đứng đó, kêu gào, khóc lóc, rồi hôn nhau, không biết rốt cuộc đã có bao nhiêu ánh mắt của người đi ra đi vào chứng kiến câ