Tổng Giám Đốc Con Được Mẹ Trộm Đi
Tác giả: Hồng Cửu
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1342015
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2015 lượt.
t đối là sự cố ngoài ý muốn!
Ngồi xuống trước mặt Trác Hạo, tôi chuyện trò với anh ta mà tâm trí cứ để đâu đâu, lòng day dứt thầm nghĩ: hay là tìm cách để Ninh Hiên và Điền Uyển Nhi nắm tay nhau một lần, như thể cả hai coi như hòa…
“Tô Nhã!” Trác Hạo bỗng nhiên gọi tôi, hồn phách tôi đành thôi phiêu lãng quay trở về nhập lại vào xác.
Tôi nói: “Dạ?” Trác Hạo nói: “Anh vừa nói là… thôi bỏ đi.” Mặt anh ta có vẻ tiu nghỉu, phụng phịu hệt như trẻ con vòi vĩnh đòi người lớn cho ăn kẹo mà không được.
Anh ta muốn đòi tôi cho kẹo?... Thật kinh khủng!
Tôi hỏi: “Trác Hạo, vừa rồi anh định nói gì với em? Xin lỗi anh, em lơ đãng quá!”
Trác Hạo cười nói: “Thôi, cũng không có gì quan trọng đâu!” Ngập ngừng một lát anh ta lại ngước lên nhìn tôi, sau đó rút bao thuốc giơ ra trước mặt tôi hỏi: “Anh hút có được không?” Tôi gật đầu: “Không sao!” Anh ta châm một điếu thuốc, kẹp vào giữa hai ngón tay, rít một hơi dài, hai con mắt lim dim, chậm rãi nhả ra một đám khói trắng mờ ảo quấn quýt, lửng lơ trước mặt cả hai người.
“Tô Nhã,” anh ta lại gọi tên tôi, “Anh không ngờ em có bạn trai mới thật rồi.”
Tôi giật mình. Câu này của anh ta có nghĩa là gì? Ban đầu anh ta tưởng tôi chưa thể có bạn trai mới được, nhưng sau đó mới phát hiện ra đúng là tôi đã yêu người khác.
Phát hiện!
Có lẽ nào anh ta đã nhìn thấy tôi và Ninh Hiên ở bên nhau?!
Tôi ngẩng nhìn Trác Hạo, nói: “Đúng là em đã yêu người khác rồi, không phải là bịa ra để lấy cớ chia tay anh đâu. Em không nói dối anh mà.”
Sau làn khói thuốc, Trác Hạo cười, nhưng là nụ cười gượng gạo. Anh ta dụi điếu thuốc, vươn người về phía trước, nhìn tôi, mỉm cười nói: “Cậu ta rất đẹp trai!”
Quả nhiên anh ta bắt gặp chúng tôi?
Tôi cười, cố gắng tỏ ra thật tự nhiên, “Anh cũng rất đẹp trai.”
Anh ta nhún vai tự giễu: “Nhưng người em yêu bây giờ là cậu ta chứ không phải anh!”
Tôi nín bặt, không biết nên đáp lại thế nào trong tình cảnh này. Bởi càng lúc tôi càng không thể hiểu anh ta đang có tâm địa gì. Anh ta thế này cứ như muốn để tôi thấy… anh ta đang ghen.
Trác Hạo thấy tôi không nói gì lại gượng cười, rút một điếu thuốc nữa, châm lửa, rít một hơi rồi lại thở ra một làn khói.
Tôi nhìn cái gạt tàn, bên trong có duy nhất một di vật nằm trơ trọi, chính là điều thuốc vừa bị Trác Hạo vùi dập, vẫn còn đến già nửa chưa hút tới. Đây chính là phong cách của những kẻ lắm tiền, hút thuốc đều chỉ hút tới nửa điếu.
Tôi đang chăm chú ngắm nhìn cái thây ma của nửa điếu thuốc tội nghiệp trong gạt tàn thì đột nhiên có một bàn tay chen vào tầm mắt tôi. Bàn tay đó lại dụi tiếp một điếu thuốc nữa mà phần chưa hút còn dài hơn điếu trước.
Tôi giật mình ngẩng đầu nhìn Trác Hạo, cuối cùng cũng có thể khẳng định: Hôm nay Trác Hạo rất không bình thường!
Trác Hạo cũng nhìn tôi, nụ cười trên môi đã tắt, vẻ mặt rất nghiêm túc, nói: “Anh không ngờ, người yêu mà em nói đến lại là cậu ta. Nếu nhớ không nhầm, anh đã gặp cậu ta một lần ở rạp chiếu phim. Tô Nhã, người yêu hiện giờ của em, cậu ta còn quá trẻ con!”
Tôi rùng mình, tim đập dồn thình thịch. Rõ ràng anh ta đang nói xa xôi bóng gió chuyện gì khác!
Tôi nói: “Trác Hạo, rốt cuộc anh muốn nói điều gì?”
Trác Hạo đáp: “Tô Nhã, em là cô giáo, cậu ta là học trò của em, em làm như thế thực sự là quá điên rồi!”
Tôi bắt đầu phát cáu. Tôi có cảm giác mục đích buổi gặp mặt này của Trác Hạo tuyệt đối không chỉ đơn giản chỉ là để chia tay trước khi đi xa. Tôi hỏi anh ta, giọng lạnh tanh: “Sao anh biết chuyện của em và cậu ấy?”
Trác Hạo nói: “Làm sao biết được không quan trọng, quan trọng là, Tô Nhã, em nên biết ghìm ngựa trước vực thẳm, dừng chuyện này lại ngay. Em có biết bố cậu ta là ai không? Nếu như bố cậu ta biết con trai mình đang yêu chính cô giáo dạy Toán của nó, em có biết hậu quả sẽ như thế nào không? Hơn nữa, Tô Nhã à. Em đã nghĩ tới chuyện nếu bố mẹ em biết được chuyện này, hai người sẽ phản ứng ra sao chưa? Em muốn nhìn hai bác đã ngần này tuổi rồi còn bị người ta chỉ trỏ nói ra nói vào ư?”
Tôi nhìn thẳng mặt Trác Hạo, hai hàm răng không nghe lời cứ đập loạn vào nhau, toàn thân run lên vì quá tức giận.
Anh ta dựa vào cái gì mà tùy tiện phán xét chuyện tình cảm của người khác kia chứ? Hơn nữa lại còn ra vẻ đường hoàng chính đáng, quan tâm chăm lo? Anh ta có tư cách gì mà dám chỉ đạo cuộc đời tôi, dạy tôi nên yêu ai, nên sớm chia tay ai?
Tôi nhìn Trác Hạo, cười hỏi: “Trác Hạo, anh cho rằng em không nên ở bên cậu ấy? Vậy anh thấy em nên ở bên ai? Anh ư?”
Mặt Trác Hạo cứng đơ. Anh ta nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt. Trong đáy mắt bốc lên nỗi giận dữ, anh ta như chỉ chực nổ tung đến nơi, nhưng cuối cùng cũng kìm nén lại được.
Anh ta xuống giọng: “Tô Nhã. Anh chỉ muốn tốt cho em!”
Tôi bực quá hóa khùng.
Tại sao lắm người thích lấy danh nghĩa tình yêu hay quan tâm gì đấy, hùng hồn can dự vào cuộc sống của người khác, làm loạn tâm tư tình cảm của người ta như thế? Chỉ cần thốt ra một câu: “Anh chỉ muốn tốt cho em”, rồi không cần biết người ta có thích hay không, vênh mặt hất hàm ch