XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vẫn Mơ Về Em

Vẫn Mơ Về Em

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342032

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2032 lượt.

au này liền thấm đẫm máu tươi, khoan sâu vào xương cốt, đau buốt tim gan.
Trác Hạo gọi tôi: “Tô Nhã?” Tôi ngơ ngác ngẩng đầu nhìn anh.
Anh mấp máy môi, hình như đang do dự định nói chuyện gì lại thôi, rồi anh mỉm cười, nói: “Lên xe đi!”
Bao năm rồi, ai cũng thay đổi. Tôi ngày càng đắm chìm vào nội tâm, còn Trác Hạo trở nên nhẫn nại khoan dung hơn.
Trác Hạo của trước kia bừng bừng khí thế là thế, có bao giờ biết nhân nhượng với phụ nữ thế này? Còn Trác Hạo của hôm nay lại có thể không tính toán so đo với một cô gái ngồi trước mặt anh, nhưng trong lòng chỉ nghĩ đến người khác, chuyện khác.
Thực ra không chỉ riêng với Trác Hạo, mà đối mặt với bất kỳ người đàn ông nào tôi đều không khỏi nhớ đến Ninh Nhiên. Có điều Trác Hạo là người tôi gặp gỡ nhiều hơn cả, nên tình trạng bỗng nhiên mất hồn của tôi cũng diễn ra trước mặt anh hết lần này đến lần khác.
Đối với Trác Hạo trước kia, đây là một sự sỉ nhục không thể chấp nhận được. Nhưng Trác Hạo bây giờ lại nói rằng: “Con trai thì nên rộng lượng một chút, phụ nữ chẳng phải là để cưng chiều và yêu thương đó sao?”
Tôi nghe anh nói những lời này mà không nhịn được cười.
Tôi có cảm giác: Trác Hạo bây giờ thực sự rất phù hợp làm anh em với tôi.






Anh là bóng ma trong lòng em
Tôi nâng ly rượu, nói: “Trác Hạo, chúc anh sinh nhật vui vẻ!”
Anh cũng nâng ly chạm cốc với tôi rồi uống cạn một hơi.
Tôi đưa tặng anh một chiếc cà vạt, nói: “Vội quá nên em không có thời gian chọn được quà đẹp hơn, nhưng anh đừng xem thường chiếc cà vạt này, chiều nay em phải giả vờ đau bụng đi bệnh viện để chạy đi mua quà cho anh đấy!”
Trác Hạo nhận món quà, cười rạng rỡ nói: “Em đến dự sinh nhật cùng anh thế này anh đã mừng lắm rồi, không ngờ còn nhận được quà nữa, đúng là niềm vui ngoài mong đợi!”
Đó là chuyện xưa cũ giữa tôi và một người xưa cũ, chẳng thể nào trở lại. Đã là xưa cũ thì đâu cần nhắc đến nữa.
Vốn dĩ tôi tưởng Trác Hạo cũng nghĩ như vậy. Nhưng mấy năm nay anh ngày càng đối tốt với tôi, ngày càng rộng lượng, ngày càng nhân nhượng, thậm chí là ngày càng thương xót. Tôi không phải đứa ngốc, cách anh đối xử với tôi khiến tôi dần cảm thấy anh không chỉ muốn là quá khứ của tôi, mà còn muốn trở thành hiện tại, thành tương lai của tôi.
Điều vẫn khiến tôi mù mờ không hiểu nổi là Trác Hạo gần như đã rong chơi thưởng ngoạn hầu hết hoa thơm cỏ đẹp trong rừng, gặp gỡ không ít cây xanh chồi biếc tinh tú tươi đẹp, vì sao cuối cùng vẫn chỉ nhắm đến cái cây xấu xí nghiêng ngả là tôi?
Không hiểu anh thấy gì tốt đẹp ở tôi. Hay lại bởi con cá mất mới là con cá to, thứ để vuột rồi mới là thứ đáng quý nhất?
Dù cho Trác Hạo xuất phát từ tâm lý nào, thì bây giờ anh cũng đã không trẻ trung gì nữa, nếu cứ tiếp tục dùng dằng thế này e rằng tôi sẽ thành tội nhân của nhà họ Trác mất.
Có một số điều đã đến lúc phải nói rõ rồi. Không thể vì sợ làm tổn thương nhau mà quanh co mập mờ không dám nói câu cự tuyệt, để người ta tiếp tục nuôi hy vọng. Kỳ thực càng kéo dài chỉ càng khiến tổn thương thêm lớn mà thôi.
Tôi nói: “Trác Hạo, sau sinh nhật này anh đã ba mươi tư tuổi rồi!”
Trác Hạo nói: “Ừ, thời gian trôi nhanh thật, năm đó quen em, em mới chỉ là cô thiếu nữ, bây giờ đã trở thành một người phụ nữ đích thực rồi!”
Tôi không khỏi phì cười: “Sao nghe anh nói em lại có cảm giác mình đã bước sang tuổi trung niên rồi? Nhưng Trác Hạo, phong độ anh vẫn không kém năm xưa. Có điều hoa đẹp không nở mãi, tuổi xuân không còn mãi, anh cũng nên nghĩ đến chuyện chung thân đại sự của mình đi. Còn không mau mau kiếm lấy một cô dâu, em sợ anh sẽ trở thành tội nhân lịch sử gây tuyệt tự nhà họ Trác đấy!”
Trác Hạo châm thuốc. Khuôn mặt ẩn sau làn khói nửa tỏ nửa mờ trở nên trầm lắng hơn. Anh nhìn tôi nói: “Tô Nhã, bao năm rồi em cũng biết, anh không hề lông bông. Anh vẫn đang đợi em.”
Bàn tay cầm đũa của tôi bỗng run run. Không hiểu sao tôi bỗng nghĩ tới một câu nói thịnh hành trên mạng: Anh nói xem, anh thấy em tốt ở chỗ nào để em sửa!
Tôi nói: “Trác Hạo, bao năm rồi anh cũng biết, trái tim em bây giờ không thể tiếp nhận thêm ai khác nữa.”
Anh không tiếp lời, tôi cũng im lặng. Một lúc sau tôi không chịu được phải lên tiếng phá tan sự lúng túng nặng nề. Tôi nói: “Trác Hạo, tình cảm anh dành cho em đến tám phần là ngộ nhận. Anh chưa từng bị con gái bỏ nên mới cảm thấy em không giống những cô gái khác. Anh đã bao giờ nghĩ có thể tình cảm anh dành cho em thực ra không hề tự nhiên, nói không chừng chỉ là ham muốn chinh phục lại thôi cũng nên?”
Thật khó tưởng tượng lại có một ngày tôi có thể ngồi nói chuyện cởi mở chân tình với người đàn ông cố chấp này.
Trác Hạo dụi tắt điếu thuốc, nghiêng người về phía trước nhìn tôi, nói rành mạch từng từ: “Tô Nhã, anh hơn em bảy tuổi. Hôm nay đã tròn ba mươi tư tuổi rồi, đã qua cái thời tuổi trẻ bốc đồng. Giờ đây, đâu là hành động theo cảm tính, đâu là càng thua càng muốn chinh phục, đâu là yêu thật lòng, đâu là biết quý trọng, anh đều hiểu rất rõ. Ni