XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vẫn Mơ Về Em

Vẫn Mơ Về Em

Tác giả: Hồng Cửu

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1342037

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2037 lượt.

nh Hiên đã ra nước ngoài nhiều năm rồi, cho dù bây giờ em vẫn không thể từ bỏ được cậu ta nhưng anh tin là sớm muộn gì thời gian cũng sẽ mang đi, xóa mờ và chữa lành mọi nỗi đau và những chuyện không như ý. Vì thế…” Nói đến đây, Trác Hạo dừng lại, nhấc ly rượu trước mặt lên rồi nói tiếp: “Chúng ta hãy cạn ly vì những chuyện đã qua! Sau buổi tối ngày hôm nay chuyện cũ đừng nghĩ đến nữa; người cũ cũng hãy chôn sâu xuống đáy lòng. Sau này chỉ nhìn về tương lai phía trước thôi, em thấy sao?”
Mắt tôi ươn ướt, lời Trác Hạo nói đã chạm đến rái tim tôi. Tôi nhấc ly rượu lên, mỉm cười chạm ly cùng anh, nụ cười làm giọt nước mắt vốn đọng trên khóe mắt tuôn rơi. Nước mắt trào ra nhưng tôi vẫn kiên cường mỉm cười. Bao năm trôi qua, dường như mãi đến lúc này tôi mới tìm được phương hướng, ý chí phấn đấu cho cuộc đời mình, tôi không thể cứ tiếp tục qua ngày đoạn tháng thế này nữa. Những lời Trác Hạo nói đã phần nào giúp tôi phấn chấn trở lại.
Tôi cười nói: “Đúng! Cạn ly vì những chuyện đã qua!”
Rượu hòa lẫn nước mắt cùng trôi xuống bụng, nóng ấm, cay sè. Và còn hơi chan chát.
Trong nháy mắt, hương vị giao thoa phức tạp này tan ra trên đầu lưỡi, trong cổ họng và dạ dày tôi.
Mọi thứ dù tốt dù xấu rồi đều sẽ qua đi. Bất luận ta có đau lòng hay không, thời gian vẫn cứ chạy về phía trước. Ký ức rồi sẽ phai mờ, dù có liều mạng tranh giữ thế nào chăng nữa, sinh mệnh cũng sẽ dần suy kiệt, chẳng ai ngăn nổi thời gian cuốn trôi tất cả.
Đời người thực rất ngắn ngủi. Trác Hạo đã nói một câu rất đúng: thời gian có thể mang đi tất cả. Còn con người sống trên đời vẫn phải nhìn về phía trước.
Sáu năm nay, Ninh Hiên đã trở thành bóng ma trong lòng tôi, từ ký ức điều khiển mọi cảm xúc trong tôi. Giờ đây chẳng phải tôi nên từ bỏ bóng ma này, học cách hướng tới tương lai hay sao?
Nói là vậy, nhưng liệu tôi có thể thực sự từ bỏ được không?
Tôi đến thành phố B khi mới hai mốt tuổi, mang theo một trái tim đã chết, và một cái xác không hồn. Sáu năm đã trôi qua, điểm khác biệt duy nhất giữa Tô Nhã của hôm nay với Tô Nhã khi mới đặt chân đến đây chỉ là tuổi tác. Còn lại không có gì thay đổi, vẫn một trái tim đã chết, vẫn một cái xác không hồn.
Kể từ khi rời bỏ thành phố A, từ khi rời xa Ninh Hiên, toàn bộ sức sống của tôi cũng đã lụi tàn không vương sót.
Sáu năm trước, sau khi đã ổn định xong cuộc sống ở thành phố B, tôi gọi điện về nhà, tôi khóc, bố mẹ cũng khóc.
Mẹ nói: “Con ơi, bố mẹ làm khổ con rồi!”
Bố nói: “Tô Nhã, là tại bố không tốt!”
Tôi nói: “Bố mẹ, con đã làm mất mặt bố mẹ, con đã yêu một cậu học sinh cấp Ba.”
Mẹ nói: “Con ngốc quá, bây giờ còn nói những chuyện đó làm gì? Con sống vui vẻ là được. Bây giờ bố mẹ không mong gì ngoài từ nay về sau con được hạnh phúc!”
Bố hỏi tôi: “Tô Nhã, sau này con vẫn sẽ vui vẻ chứ? Phải không?”
Tôi vừa gạt nước mắt vừa sống chết khẳng định: “Vâng, nhất định con sẽ sống vui vẻ!”
Mẹ kể với tôi: “Tô Nhã, sau khi con đi cậu bé đó đã đến nhà tìm con. Cậu ta như phát điên, trông sợ lắm. Cậu ta nói cậu ta không chia tay, cũng không tin con có thể chia tay. Cậu ta nói cô ơi, cháu xin cô, cô nói cho cháu biết Tô Nhã ở đâu, cháu phải gặp cô ấy, nếu không cháu chết mất; cậu ta còn van xin mẹ: Cô ơi, cô đừng trách mắng Tô Nhã đã yêu cháu, đợi cháu tốt nghiệp rồi hai chúng cháu sẽ cùng ra nước ngoài, cháu cầu xin cô đừng chia rẽ chúng cháu, cháu hứa nhất định sẽ đối xử tốt với cô ấy cả đời, thật đấy, cháu không phải đứa trẻ con!”
“Mẹ nói cô không hề phản đối chuyện của hai đứa, cô đâu đã biết hai đứa yêu nhau thì phản đối thế nào được; cô cũng không biết Tô Nhã đi đâu, có lẽ nó sợ cháu tới tìm nên ngay đến bố mẹ cũng đang tâm giấu giếm.”
“Mẹ nói xong thì cậu bé đó, Ninh Hiên phải không, nó liền ngồi sụp xuống sàn, bất động. Mẹ và bố con tưởng cậu ta đang khóc nhưng khi cúi xuống nhìn thì không phải, nhưng trông bộ dạng còn khủng khiếp hơn khóc nhiều. Cậu ta như bị ma nhập, miệng cứ lẩm bẩm sao có thể vì mấy tấm ảnh mà thành ra thế này? Không thể như thế được!”
Nghe mẹ kể mà trái tim tôi đau nhói, tan nát.






Tình bạn vĩ đại
Tôi hỏi mẹ: “Mẹ ơi, thế cậu ta có sao không?”
Mẹ nói: “Sau này không thấy đến nữa. Chỉ nghe cô đã chạy việc cho con kể là cậu ta nghỉ học khá lâu, hình như ốm nặng. Rồi sau đó gia đình làm thủ tục cho đi du học luôn.”
Sau cuộc điện thoại đó tôi cũng lâm bệnh nặng. Cả ngày nằm mê man, có lúc thấy mình đang ở thành phố A, có lúc biết rõ rằng mình vừa nằm mơ, cảm thấy Ninh Hiên đang ở ngay bên, đưa tay lên chạm vào hắn, lại chợt hốt hoảng nhận ra mình đã xa hắn ngàn dặm.
Tôi cứ lúc tỉnh lúc mơ nằm liệt giường, nhưng dù là lúc tỉnh táo hay trong cơn mê man, dường như nước mắt tôi không lúc nào ngừng rơi.
Chẳng trách các cụ vẫn bảo, đừng nói trước mà bước không qua.
Tôi đã tự tin bao nhiêu khi nói câu: Chúng em sẽ không xa nhau, chúng em nhất định sẽ ở bên nhau!
Nhưng ngoảnh đi ngoảnh lại mọi thứ đều đảo ngược hết cả.
Vừa thấy Trác Hạo, tôi